Bí mật của hạnh phúc (Bài viết CĐ 198)

    By Nguyễn Khắc Thư Tháng 5 06, 2014 3478

    hanhphucTrời đã khuya, mấy đêm nay mưa rả rích, tiếng ếch kêu nghe não ruột, ánh đèn đường leo lắt bên khung cửa sổ rọi ánh sáng yếu ớt vào căn phòng đầy bóng tối. Tờ giấy viết dòng chữ “Đơn ly dị” sao mà lẻ loi cô độc. Mắt cô nhìn đau đáu vào khoảng không lờ mờ nửa tối nửa sáng, những vệt buồn còn đậm dấu vết trên khuôn mặt bơ phờ. Cô đã suy nghĩ rất lâu cho quyết định lần này. Có lẽ, chỉ cần một chữ ký, cô sẽ được giải thoát khỏi tình trang dằn vặt, đã dày vò cô bấy lâu nay!

    Là một nhân viên kinh doanh ngành Bất Động Sản trong thời buổi kinh tế đóng băng thế này, để có kế hoạch bán được những căn hộ đối với cô là một điều hết sức khó khăn. Áp lực từ công việc, từ cấp trên ám ảnh cô trong từng giấc ngủ. Thiếu ngủ khiến cô dễ bực dọc với mọi người, mọi chuyện, ngay cả những chuyện nhỏ nhất. Những cuộc tranh cãi với chồng thường xuyên xảy ra. Đi khám bệnh, bác sĩ bảo cô đang bị stress nặng và có xu hướng trầm cảm. Cô đã phải dùng rất nhiều thuốc đau đầu, và ăn uống thất thường trong một khoảng thời gian dài. Cô cảm thấy thật mệt mỏi và không còn hứng thú trong đời sống vợ chồng. Không hẳn cô đã hết yêu thương anh, nhưng cô cảm thấy cuộc hôn nhân của mình có điêu gì đó không ổn, nó đang dần dần rạn nứt. Phải chăng vì phút “lỡ lầm” của tuổi trẻ, cô và anh đến với nhau khi còn quá sớm, trên nền tảng là một tình yêu và trách nhiệm bị ép chín. Để bây giờ, họ thoáng nhận ra sự bù đắp sai lầm ấy chỉ là một mảnh vá không trọn vẹn. Cô ước gì được giải thoát, được một lần không phải lo toan bộn bề ngày chạy ăn ba bữa, con cái, bếp núc.

    Trời trở lạnh, cô bước đến tủ, lôi ra thêm một tấm mền nữa. Một quyển sổ nhỏ được giấu kín trong góc. Bao mệt mỏi tan biến, nhường chỗ cho những suy nghĩ vụt đến: “Chắc anh ấy giấu mình chuyện gì chăng?”. Tò mò, cô mở ra.

    “...Ước gì những kỷ niệm và hạnh phúc chúng mình đã có, sẽ mang con tim em trở về với anh.”

    Ngay những dòng đầu đã khiến cô thở gấp, thảng thốt giật mình... cô tiếp tục đọc:

    “...Có lần con gái kể cho chúng mình nghe một tác phẩm “Cưỡng cơn gió bấc”, nội dung xoay quanh cuộc tình bí mật giữa người phụ nữ đã có chồng và một anh chàng qua những lần gửi email nhầm. Con gái với tuổi mộng mơ luôn hy vọng cô Emmi sẽ cùng anh chàng điển trai kia đến được với nhau. Anh nghe con nói mà chợt nhói đau! Bởi có đôi lần trong ánh mắt em, cũng tựa như nhân vật “Emmi” ấy muốn "tạo sóng" cho cuộc sống nhuộm đầy những lo toan và muộn phiền thường nhật. Em muốn vươn lên và tìm cho mình một tình yêu cháy bỏng đam mê khi em nhận ra cuộc đời này lặng quá.”

    Đôi tay cô run rẩy lật trang tiếp theo...

    “...Hơn mười lăm năm vợ chồng, anh không còn là chàng trai với mã ngoài phong trần biết nói những lời có cánh nữa. Vòng xoay cơm áo gạo tiền cùng những lo toan cho bốn mặt con đã bào mòn dần tình cảm đầy ắp của anh ngày nào. Em là một phụ nữ nhạy cảm, rất dễ bị tổn thương trong tình yêu; chính vì thế, em luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn. Nhưng giờ đây, anh chỉ còn biết những bản hợp đồng, những chuyến công tác để em một mình với nỗi cô đơn hằng tháng liền. Rồi cả những tủn mủn vụn vặt trong cuộc sống, chi tiêu tiền điện, tiền nước, chợ búa, học phí… cuốn em vào vòng xoáy hối hả, tất bật của “cơm áo gạo tiền”.

    Em biết không, anh rất sợ khi nghĩ đến việc xa em? Bao đêm, anh chìm sâu vào những ưu tư, khắc khoải. Anh chứng kiến từng ngày tâm hồn em đang dần dần xa anh nhưng anh lại vụng về không biết cách nắm giữ. Sống chung mà trái tim không cùng đập một nhịp thì sẽ mãi làm khổ nhau mà thôi!

    Cô nghẹn ngào đọc tiếp:

    “...Qua đôi tay khéo léo vun vén của em, cùng với những tình cảm em dành cho anh suốt từng ấy năm trời, anh thật sự đã thay đổi. Tình yêu là làm người ta lớn lên, lớn lên về nhân cách sống và cả những cảm nhận. Anh cảm ơn những gì em đã làm cho anh.

    Anh biết đã làm em khổ nhiều, bởi em luôn tâm sự với con gái, sau này không được lấy người như anh. Anh cộc tính, không lãng mạn, lại không khéo léo trong cách thể hiện tình cảm nhưng trái tim anh lúc nào cũng đong đầy tình cảm dành cho em. Em có biết anh yêu em và con nhiều lắm không?”

    Nước mắt của cô không ngừng rơi trên trang giấy, làm nhạt nhòa những dòng chữ của anh.

    Cô lao ngay sang phòng, đứng lặng người khi nhìn anh cẩn thận lau chùi khung ảnh cưới. Cô chợt nhận ra rằng bấy lâu nay mình đã đánh mất niềm tin yêu vào anh. Anh và cô đã thiếu đi sự chia sẻ lẫn nhau trong cuộc sống. Việc ai nấy gánh, trách nhiệm ai nấy làm đã theo suy nghĩ của cô từ ngày lập gia đình. Vì cô muốn mình trở nên độc lập, mạnh mẽ. Để rồi, trong khoảnh khắc nào đó của cuộc đời, đôi vai quá mỏi mệt, cô lại khao khát sống cho riêng mình như thời còn son trẻ, cô muốn dẹp bớt sự hy sinh như vốn có của người phụ nữ đặc chất Á Đông. Cô cố gắng đi tìm hạnh phúc mà quên rằng hạnh phúc đang ở xung quanh, rất gần với mình.

    Khi được sống trong sự đầy đủ, dư thừa của tình yêu, thì cái cảm giác sôi nổi trong tình yêu thường bị khô héo đi, và người ta không còn nhận thức được đâu là tình yêu chân thật và đâu là tình yêu giả dối, giữa cảm giác bình yên và buồn chán.

    Nước mắt cô lăn dài - Những giọt lệ hạnh phúc!

    Nguyễn Khắc Thư

     

    Rate this item
    (2 votes)
    © 2018 Chương Trình Chuyên Đề Giáo Dục. Designed By JBosS

    Please publish modules in offcanvas position.