Thấy vậy mà không phải vậy! (BVCĐ 194)

Hôm nay, chị có hẹn với một đối tác bàn hợp đồng. Đang trên đường đến nơi chị trông thấy anh đi ngược chiều, đằng sau là một người phụ nữ lạ mặt. Tim bỗng dưng thắt lại. “Giờ này lẽ ra anh đang ở công ty cơ mà?” Định thần lại, chị điều khiển xe chạy sau anh. Bắt gặp họ đến một ngân hàng gần đấy. Một lúc sau, anh đi ra cầm theo túi tiền, đưa cho người phụ nữ ấy. Hai người cười nói rất vui vẻ. Chị ngạc nhiên suy đoán: Anh làm gì mà vào ngân hàng? Người phụ nữ đó là ai? Không lẽ anh có chuyện gì giấu mình?

Bao nhiêu câu hỏi cứ xuất hiện, chị cảm thấy bực bội trong người, đến nỗi tâm trí không thể tập trung công việc với khách hàng. Tan sở, chị chạy vội về nhà, đón chị là nụ cười vui vẻ của anh như mọi người. Nhưng hôm nay, chị bỗng cảm thấy nó đầy giả tạo. Nén nỗi ấm ức, chị im lặng chờ xem anh có muốn giải thích với chị hay không. Đến tận khi cơm tối xong, không thể kìm nén được nữa, chị giả vờ:

 -      Anh ơi, chiều nay, ba mẹ em có hỏi mượn gia đình mình khoảng năm mươi triệu để sửa nhà. Sáng mai, anh đi rút tiền tiết kiệm giùm em nhé?

 Anh ngập ngừng:

 - Ba mẹ có cần gấp không em? Vì tiền anh đã rút cho bạn mượn rồi.

 Cô chất vấn:

 -      Bạn nào? Giấy tờ đâu? Anh chỉ cho mượn không vậy thôi sao? Bao giờ trả? Liệu họ có đáng tin hay không?

 -      Họ hứa một thời gian sau sẽ trả mà em.

 -      Một thời gian sau? Anh đâu phải con nít lên ba mà dễ tin như vậy?

 -      Hay anh và người bạn ấy có gì mờ ám, khiến anh phải vội vã như thế mà lại giấu em?

-      Anh không có gì giấu em cả.

-      Có, anh không cho em biết cô ta là ai. Hai người định âm thầm lén lút sau lưng tôi ư?

 Nhớ lại hình ảnh anh và người phụ nữ cười nói thân mật lúc chiều, rồi cả bọc tiền nữa khiến chị bùng phát:

-      Cũng may mà tôi đã kịp chứng kiến tận mắt. Để xem anh còn lừa gạt tôi đến bao giờ.

 Trong cơn nóng giận, chị đã buông lời trách móc anh. Sự giải thích của anh không thuyết phục được chị. Nghe chị khóc lóc, than vãn, anh cảm thấy bất lực, bỏ ra phòng khách. Sự im lặng của anh càng khiến chị nghĩ rằng anh đã làm điều có lỗi, anh đang thừa nhận việc anh có qua lại với một người phụ nữ khác.

 Sáng hôm sau, chị mang theo nỗi ấm ức đến công ty. Đến chiều, anh và chị về nhà nhưng vẫn không ai nói với nhau câu nào. Họ bắt đầu chiến tranh lạnh. Đến một hôm, anh vào phòng lôi va li xếp quần áo. Ngày mai, anh đi công tác.

 Thông thường chị sẽ là người gấp quần áo, dặn dò anh rất nhiều thứ trước khi anh đi. Nhưng hôm nay, tự tay anh phải làm mọi việc. Chị cảm thấy anh không còn đáng tin như trước nữa. Có lẽ, “Tình yêu trong anh với chị đã rạn nứt. Anh có người khác chăng?” Điều ấy làm chị khổ sở nhưng ghen tuông làm chị mù quáng. Anh ta đi công tác có lẽ chỉ là cái cớ, có khi đến nơi họ hẹn hò nhau mà mình không biết. Nghĩ như thế, chị giật đồ khỏi tay anh và hét lên: “Em muốn li dị”.

 Anh nhìn chị một lúc, buồn bã đáp:

 -      Em đừng bao giờ nói những lời ấy khi nóng giận. Em có biết khi nói như thế, thì không những em không vui vẻ gì, mà còn làm tổn thương chính những người thương em rất nhiều không? Anh đi công tác một tuần, em hãy bình tâm suy nghĩ.

Nước mắt ấm ức tràn mi, chị đóng sập cửa phòng ngủ trước mắt anh.

 Flower Bar

Đã gần một tuần kể từ ngày anh đi. Căn nhà trống vắng thấy lạ. Sài Gòn vào hè, những cơm mưa chợt đến chợt đi. Hôm nay tan làm, chị sực nhớ bỏ quên áo mưa, đành cắn răng đội mưa về. Mệt mỏi vì công việc, chị buông người xuống giường, chợt thấy trong người ớn lạnh, trán thì nóng mà hai hàm răng cứ va vào nhau lập cập. Uống vội vài viên cảm cúm, chị chìm sâu vào giấc ngủ. Đã hai đêm chị mất ngủ vì dự án chưa làm, rồi gặp trận mưa lúc chiều. Thêm chuyện giữa anh và chị vẫn đang bế tắc. Chị cố gắng quên đi nhưng ý nghĩ anh đã phản bội cứ lởn vởn bên chị như một bóng ma. Cổ họng khô đắng... mệt mỏi, tất cả đã đánh gục chị...

Ngoài cửa có tiếng ai gọi:

- Anh Hùng có nhà không ạ?

Nhỏm người mở cửa, chị nhận ra bóng dáng trước mặt – người phụ nữ của buổi chiều hôm ấy.

Dây thần kinh chị căng lên hết mức, chị đang đối diện với tình địch. Bỗng nghe người phụ nữ lặp lại câu hỏi:

- Có anh Hùng ở nhà không ạ?

Chị tức giận đáp cộc lốc:

- Tôi là vợ anh ấy, cô tìm chồng tôi có việc gì?

Từ “chồng tôi” được chị nhấn mạnh, như tuyên bố với người phụ nữ kia “Chị là kẻ thứ ba, đừng có phá hoại hạnh phúc người khác”.

Chỉ thấy cô ta mỉm cười, bắt lấy tay chị:

- Dạ, em đến để cảm ơn anh Hùng, lần trước nhà em kẹt quá, vay mượn anh Hùng năm mươi triệu cho chồng em làm vốn đi buôn, nhưng có nói là phải mất một thời gian. Hàng về có lãi, em vội đi trả ngay. Em đang ngại chị sẽ trách anh nhưng anh có nói với em rằng chị là người rộng rãi và hiểu chuyện, sẽ thông cảm. Giờ gặp chị, em mới hiểu vì sao anh tin và yêu chị thế. Chúc anh chị hạnh phúc nhé.

Sau một lúc thăm hỏi, chuyện trò với Liên, chị quay vào nhà. Nằm mãi trên giường đã không thấy buồn ngủ nữa. Trằn trọc trở mình, chị áy náy vì đã trách lầm anh. Còn hơn một ngày nữa anh mới đi công tác về. Đã gần một tuần chị không gọi điện, không nhắn tin thăm hỏi như bao lần trước. Chị còn giận anh về chuyện ấy nên vài lần anh gọi, chị không nghe máy. Giờ đây, chị chỉ mong thời gian qua thật mau, để khi anh trở về, chị nói lời xin lỗi.

Miên man suy nghĩ đến nửa đêm, chi thiếp dần lúc nào không hay. Chợt thấy ấm nóng trên trán, chị choàng tỉnh, trước mắt chị là gương mặt phóng đại của anh. Anh lúng túng:

-      Anh xin lỗi làm em tỉnh giấc, anh chỉ…

Không đợi anh nói hết câu, cô đã ôm siết anh thật chặt cho bõ những ngày xa nhau. Chị lí nhí:

-      Chuyện của Liên, em đã biết hết rồi, em xin lỗi vì đã hiểu lầm anh. Nhưng lần sau, anh phải cùng chia sẻ, và nói rõ cho em mọi việc. Vợ chồng đầu gối tay ấp, có chuyện gì mà anh phải giấu em chứ.

-      Anh xin lỗi vì chỉ đứng trên lập trường của anh mà suy nghĩ. Anh sợ em biết rồi sẽ cằn nhằn. Nhưng không ngờ, chính sự mập mờ này lại gây hiểu lầm cho cả hai. Có lẽ, vợ chồng mình cần phải học biết lắng nghe cảm xúc của nhau nhiều hơn, để hiểu rõ nhu cầu của đối phương.

Chị mỉm cười trong vòng tay anh, thắc mắc hỏi:

-      Em tưởng còn một ngày nữa anh mới về?

-      Ừ, nhưng anh đã tranh thủ làm ngày đêm, xong việc với đối tác là anh bắt xe về luôn. Anh rất nhớ em! Những ngày công tác không có em nhắc nhở, anh cảm thấy thiếu vắng rất nhiều.

Nước mắt chị lăn dài, những giọt lệ hạnh phúc.

Các bạn thân mến,

Trước những điều xảy ra hằng ngày, chúng ta phải làm gì?

Trước hết, chúng ta chỉ cần quan sát sự việc mà không được đánh giá hay đưa ra lời nhận xét nào. Bởi vì, những hiện tượng đập vào mắt ta chưa hẳn đã phản ánh đúng nội dung bên trong. Điều này giúp chúng ta có cái nhìn khách quan và đúng đắn, không bị sai lạc về người đối diện. Nhất là, không làm cho người bị đánh giá tự ái, có thể dẫn đến những xung khắc khó giải hòa.

Thứ đến, khi chúng ta không chịu diễn tả cảm xúc, người nghe sẽ không nhận ra điều chúng ta muốn, từ đó đi đến hiểu lầm nhau và có thể đi đến đổ vỡ mối tương quan tình cảm. Nhất là, tương quan vợ chồng, việc diễn tả đúng cảm xúc thay vì nói lên suy nghĩ sẽ có sức mạnh xoa dịu cơn nóng giận, bực tức và tái thiết mối quan hệ tình cảm tốt đẹp hơn.

Cuối cùng, chúng ta chịu trách nhiệm về ý định và hành vi của mình chứ không lệ thuộc vào cảm xúc của người khác. Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng, cũng đừng sử dụng ngôn từ bất cẩn. Vì thế, trong giao tiếp, chúng ta hãy suy nghĩ khách quan, và dùng con tim yêu thương để nối kết hai tâm hồn hòa nhịp nhằm giúp cho cuộc sống mỗi người tràn đầy bình an và hạnh phúc.

Nguyễn Khắc Thư

Hình ảnh: Tạ Tân Phúc

Đọc 3317 lần
Đánh giá bài viết
(2 Đánh giá)

Gương Thánh Nhân

Nhận Email

Đăng ký nhận Email để có những tin tức cập nhật