Sài Gòn trưa cuối tuần nóng bức, oi ả, người người tất bật, hối hả. Dừng lại đôi phút đèn đỏ, vẻ mặt anh thoáng chút lo âu, suy nghĩ. Hôm nay, Mẹ từ quê lên thăm. Nhưng anh đã hẹn xem phim cùng cô bạn gái. Tắc lưỡi, anh dừng xe trước tiệm cơm, mua vội một hộp, chạy về phòng trọ. Dúi vào tay Mẹ hộp cơm với bịch canh còn nóng nổi, anh năn nỉ: “Mẹ thông cảm, con bận việc ở cơ quan, tối về, con sẽ dẫn mẹ đi thăm Sài Gòn”. Mẹ cười hiền lành, còn dặn với theo: “Đi đường cẩn thận, con nhé!”

Tối muộn, trở về, anh mỉm cười hạnh phúc vì cuộc hẹn hôm nay rất tốt đẹp. Chợt thấy bóng Mẹ cặm cụi dọn dẹp nhà cửa, anh sực nhớ ra lời hẹn lúc trưa. Anh áy náy: “Mai con dẫn Mẹ đi chợ Bà Chiểu nhé, nhiều đồ đẹp lắm”. Đáp lại, Mẹ chỉ hỏi: “Họp hành vất vả không con? Đã cơm nước gì chưa? Mẹ mới kho nồi cá, chờ con về ăn cùng”. Mấy miếng gà rán KFC khiến anh cảm thấy đầy bụng: “Thôi, Mẹ ăn cơm một mình đi, lần sau con về trễ, đừng chờ cơm con”.

Sáng hôm sau, anh lại lao vội ra khỏi nhà đến công ty, chỉ kịp buông một câu vọng lại khi ra đến cửa: “Hôm nay, con có cuộc hẹn với một khách hàng mà quên mất. Chiều về, con sẽ dẫn Mẹ đi chợ đêm”.

Nhưng khi tan sở, sếp lớn và đồng nghiệp lại rủ nhau ăn mừng vì cuối tháng doanh thu tăng. Lời hứa với Mẹ, anh lại quên mất. Đến khi về nhà, anh ngạc nhiên thấy Mẹ xếp gọn túi đồ. Mẹ giải thích: “Thăm con vài hôm để biết tình hình sức khỏe, công việc của con thế nào. Mẹ tranh thủ về để cơm nước cho ba và mấy đứa em ở nhà”.  Anh đáp: “Vậy, để mai con xin cơ quan nghỉ một buổi đưa Mẹ ra bến xe. Lần sau Mẹ lên thăm, nhớ báo cho con trước, bận quá chưa dẫn Mẹ đi đâu được”.

Điện thoại anh có tin nhắn: “Anh rảnh không? Đi siêu thị cùng em nhé?
Khoác vội chiếc áo, như một cơn gió, anh phóng xe ngay đến nhà cô bạn gái.
Cô đi trước tỉ mỉ chọn lựa từng món hàng, anh đẩy xe theo sau, và mơ đến một gia đình nhỏ bé của hai người sau này. Cô bỗng nhíu mày, anh ân cần hỏi: “Sao thế em?” Cô lắc lắc hai lọ kem đáp: “Em đang lưỡng lự không biết chọn loại nào dưỡng da thì tốt”. Anh phì cười: “Da em đẹp rồi, bôi mấy thứ này lên làm gì nữa”. Cô nguýt anh đùa: “Em mà không chăm sóc kỹ thì về già, da em sẽ nhanh lão hóa, sần sùi, thô ráp xấu xí y như mấy bà già ở quê. Lúc ấy anh còn yêu em nữa không?”

Nói rồi, cô chạy đến bên anh, bàn tay xinh đẹp với những ngón tay thon dài, trắng hồng đan vào tay anh, cô kéo anh qua gian hàng tiếp theo. Cảm nhận được bàn tay mềm mại, mát rượi đang truyền sang người, bất chợt, anh nhớ đến đôi tay gầy guộc, khô ráp của Mẹ. Cả đời Mẹ có bao giờ biết chăm sóc, biết làm đẹp cho bản thân đâu! Mẹ chỉ lo cho anh và các em ăn học, chạy vạy từng bữa cơm, từng đồng tiền học phí cho anh. Mẹ dành cả cuộc đời cho anh, thế mà chỉ vài phút ăn cùng Mẹ bữa cơm mà anh còn không làm được!

Anh cứ mải mê theo đuổi hạnh phúc, tìm kiếm niềm vui của chính mình. Bao năm đại học xa nhà, anh mải mê giành một suất học bổng của trường hoặc được đề cử làm cán bộ lớp. Bởi anh nghĩ, chỉ khi nào đạt được những danh hiệu đó anh mới là người hạnh phúc. Đến khi đi làm, anh lại quay cuồng với những hợp đồng, những đối tác, những cuộc gặp gỡ, những mối quan hệ để hoàn thành mục tiêu làm trưởng phòng với mức lương mà bao người trẻ mơ ước. Anh miệt mài với những khát vọng trở thành một người thành đạt. Cuộc sống của anh là vội vã ăn, vội vã làm, vội vã nghĩ, thậm chí vội vã… yêu. Nó như một bản nhạc chỉ bao gồm tổng thể âm thanh miên trường, mệt mỏi nhưng anh đã đánh rơi mất một dấu lặng yêu thương… Dấu lặng ấy là sự âm thầm của lòng hy sinh, là nỗi lo nghĩ hằn lên đôi mắt, là bóng nắng màn mưa của tuổi thơ, là những đêm Mẹ thức trắng khi anh đau bệnh, là giọt mồ hôi vất vả, và cả giọt nước mắt buồn vui của Người…

 Xin lỗi bạn gái vì nhà có việc gấp, anh vội vã trở về. Lâu nay, anh đã “vội vã” rất nhiều lần và trong nhiều việc. Riêng lần này, anh muốn “vội vã” giữ Mẹ lại, để ngày mai, dùng ngày nghỉ phép, anh thực hiện lời hứa với Mẹ.

flowerbar06

Năm tháng trôi qua, vòng xoay vội vã, biết bao giờ ta dừng lại đong đếm thời gian, cộng tuổi cho Mẹ? Chiếc lá càng rơi, tóc Mẹ càng bạc, nếp nhăn thêm nhiều, nhưng sự vô tâm của ta có vì thế mà dừng lại?! Ta đặt hết niềm tin vào cái được định nghĩa là “cuộc sống” mà đâu biết rằng thời gian cho thương yêu chẳng bao giờ là đủ, một ngày nào đó, ngoảnh nhìn lại, sẽ chẳng còn cơ hội nào cho chúng ta gọi hai tiếng: “Mẹ ơi!”

Hãy thả trôi những bận lòng, toan tính, vì còn bao lần cho ta tìm về cội nguồn yêu thương, để thấy mình như trẻ thơ ngóng Mẹ đi chợ về nữa đâu?!

Bạn ơi!

Sự sống có hạn nhưng biển yêu vô hạn. Hãy dùng một ít thời gian để hít thở không khí trong lành, một ít thời gian để đọc cuốn sách bồi bổ tâm hồn, một ít thời gian để lắng nghe những tâm sự của người thân, và quan tâm hơn đến mọi người.

Đời vội nhưng ta đừng vội, thời gian vội nhưng ta đừng sống vội, tuổi trẻ vội nhưng ta đừng bước vội! Hãy cứ đi khi ta vững lòng, hãy lao về phía trước khi yêu thương, niềm tin, hạnh phúc đã chật kín ba lô đời. Và hãy dừng lại, lắng lòng, lặng nghĩ khi ta mệt, để nghỉ ngơi và để cảm thụ đời.

 Chậm rãi, tận hưởng cho hết những yêu thương.

Chậm rãi, trải cho hết cả tấm lòng.

Chậm rãi, nói cho hết những tâm tư.

Chậm rãi, sống cho vẹn một kiếp người.(*)

 Nguyễn Khắc Thư

Hình ảnh: Tạ Ân Phúc

(*): trích: “Một nốt lặng vừa đủ”

Đọc 3111 lần
Đánh giá bài viết
(3 Đánh giá)

Gương Thánh Nhân

Nhận Email

Đăng ký nhận Email để có những tin tức cập nhật