Bác Ái Mùa Vọng 2014: Bà Cháu

BÀ CHÁU

Hôm nay nắng vàng len lỏi trong từng tán lá và rọi thẳng vào chiếc ghế nó đang ngồi. Trời còn sớm nên nắng không chói chang, chỉ nhè nhẹ thôi, nói chung thì đủ làm cho người nó thấy dễ chịu hơn. Chiếc xe bon bon lăn bánh đưa nó dần rời xa thành phố. Chuyến đi thăm viện dưỡng lão Cây Gáo làm nó háo hức không ngủ suốt đêm qua. Khi xe lao ra khỏi ngoại thành, đi vào con đường đất hai bên rợp bóng cây, thỉnh thoảng có tiếng cười khúc khích của đám trẻ nô đùa đầu hẻm vắng, dăm ba chiếc áo bà ba đội nón lá quẩy quang gánh đi chợ sớm. Bức tranh đồng quê đẹp mộc mạc nơi miền thôn dã gợi nhớ trong nó một khung trời quê ngoại xa xăm, về thời xa xưa ấy, cái thời mà mỗi khi Hè đến, nó xách ba lô tung tăng chạy trên con đường làng quen thuộc trong miền kí ức. Nơi mà thấp thoáng sau giàn thiên lý trước hiên nhà, là bóng dáng  của người mà nó thương yêu.

Xe đã dừng ngay trước cổng, cũng dưới mái hiên ấy, một dáng người nho nhỏ chậm chạp đi ra. Nó lao ngay xuống xe, chỉ chực muốn ôm người phía trước - giống bà nó đến kỳ lạ.

Ngày còn bé, trong bài tả tập làm văn về người bà, các bạn nó luôn có một người bà đẹp như bà tiên trong truyện cổ tích: da đồi mồi nhưng hồng hào, mái tóc bạc trắng như mây, bà thỉnh thoảng còn nhai trầu cho thơm miệng, bà cười rất phúc hậu… Đôi lúc nó ghen tỵ vì bà nó không đẹp như bà của các bạn. Tóc bà cũng bạc, nhưng đã cắt cụt ngủn, miệng bà móm nên khi cười không biết có được xem là phúc hậu không. Da bà nhăn nheo, sần sùi vì phải lao động vất vả lo cho mẹ và các cô chú. Gót chân bà ngược xuôi vất vả từng buổi chợ sớm khiến nó chai sần đầy nứt nẻ. Đã thế lưng bà còn còng xuống. Mỗi chiều đi chợ về, nó thấy bóng bà nhỏ bé đến lạ kỳ trong chiếc nón lá đã úa màu.

Nó xa bà đã mười năm – một khoảng thời gian khá dài có thể làm cho nó quên đi những đau thương, mất mát, tổn thương về mặt tình cảm khi mất bà. Đôi lúc nó cười tươi, ừ thì những lúc đó có niềm vui nào đó đã lấn át cái tình cảm sâu đậm nó dành cho bà. Nhưng cũng có đôi lúc mắt nó ươn ướt khi ăn nồi cá kho tộ đâu đó có vị bà nấu, hay đơn giản chỉ là bóng dáng thoáng qua của một bà lão chống gậy nơi góc công viên nó vẫn hay ngồi. Những lần về giỗ bà, nó lần xuống góc bếp nơi bà nhặt rau, bể nước nơi bà vẫn múc nước tắm cho nó ngày xưa. Nó nhớ da diết mỗi sớm tinh mơ ấy, hai bà cháu một lớn một bé dắt nhau đi lễ sáng. Ký ức ùa về làm nó ngồi đó, thẫn thờ, lặng lẽ khóc một mình khi nhận ra nó nhớ bà vô cùng... Đôi lúc, khi trời trở lạnh, bắt đầu có những đợt gió rét, nó thầm hỏi: Bà à! Ở nơi xa ấy có mặc ấm không bà, trời có lạnh như ở đây không?".

Tiếng cười nói vang lên đưa nó trở về với thực tại. Nó giật mình, vội lúi húi cùng mọi người khuân đồ từ trên xe xuống, tất bật trong tiếng í ới gọi nhau, thỉnh thoảng nó len lén liếc nhìn về phía cạnh cửa - nơi bà đứng đó. Nó rụt rè không dám bắt chuyện, mải bận với những công tác được giao, phần vì nó sợ sẽ mít ướt trước mặt bà để rồi nhận sự xa cách “Ơ hay, con bé này sao lạ” mà không phải là một cái ôm vỗ về của bà nó ngày xưa. Mãi đến giờ cơm, khi mọi người đã rời dần sang nhà ăn, nó nán lại lấy hết can đảm ngồi cạnh bà. Nhìn khay cơm trước mặt, có món thịt bằm kho, canh bí mà bà hay nấu cho nó ngày xưa. Chợt nó hỏi: “Bà không ăn được bí xanh ạ?”. – “Ừ, bà chỉ ăn nước thôi, không thích ăn cái”. Câu nói đó – ngày bé đã bao lần làm nũng bà mỗi khi nó không thích ăn một món gì đó. Bà thường dỗ dành với những lời hứa rất bùi tai: “Con ăn bí xanh đi rồi chiều đi chợ bà mua cho con bánh chuối nhé!”. Thế mà đến lúc nó tự ăn bí xanh mà không cần lời hứa nào thì bà không còn trên đời để mà nói với nó: “Cháu bà giỏi lắm!”… Nhìn sang bà, giọng nó nghẹn ngào: “Bà giỏi quá, ăn hết được cả khay cơm đầy!”. Bà cười móm mém.

Đến gần chiều, nó cùng đoàn phải chuẩn bị lên xe trở về Sài Gòn. Một ý nghĩ thoáng qua, nó chạy vội đến phòng của bà, lôi từ trong balô món quà Giáng sinh thắt nơ rất đẹp mà nó vừa nhận được trong lúc sinh hoạt tập thể trao cho bà. Nó ôm bà thật chặt, bà ngỡ ngàng giây lát rồi vỗ về lưng nó dỗ dành như một thói quen từ lâu lắm: “Cảm ơn các cháu rất nhiều”. Tạm biệt bà, nó không thể bày tỏ những cảm xúc trong lòng, chỉ biết chúc bà mạnh khỏe.

Rồi nó lao nhanh lên xe, vạt gió thổi đến làm mắt nó cay cay. Bà cùng mọi người ra tiễn tận cổng nhưng nó nhất quyết không ngoái lại. Nó sợ sự chia ly, sợ hụt hẫng với những kí ức vô chừng. Nó lén giấu nước mắt sau chiếc nón đen, nước mắt rơi trên từng kỉ niệm tuổi thơ cứ hiện ra. Nhạt nhòa. Ướt đẫm. Nó thấy bóng dáng nó lại về trên con đường quê hương ngày ấy. Một mình. Không còn tiếng cười khúc khích. Con đường in dấu tuổi thơ giờ sao lặng lẽ. Đồng lúa vẫn xanh, gió vẫn thổi từng gợn sóng mềm mại nhưng nó thấy lòng mình trống vắng và mất mát. Nó cố tìm cho mình một niềm an ủi từ những kí ức một thời bà đã tặng nó. Bao mùa Giáng sinh về, nó còn giúp bà lau tượng Chúa Hài Đồng. Không biết vắng nó, bà có thấy cô đơn?

Cuộc sống này không giống như một cây bút chì có thể xóa những nét không đẹp để vẽ lại theo ý mình. Nó chấp nhận và tin rằng dù ở nơi nào, bà cũng luôn bên nó.

Chợt nó nhớ đến gương mặt đầy vết chân chim của bà, xâu tràng hạt bà đeo trên cổ, chiếc áo trắng bà mặc vừa quen vừa lạ, thân thương vô cùng, ánh mắt bà lúc nó rời đi đỏ hoe… Cánh gió rì rào thủ thỉ bên tai ru nó vào giấc ngủ mê say trên con đường trở về. Nụ cười thoáng trên môi: “Chỉ tạm biệt thôi, con sẽ đến thăm bà vào một ngày không xa, bà nhé!”

 

Đọc 1984 lần
Đánh giá bài viết
(0 Đánh giá)

Gương Thánh Nhân

Nhận Email

Đăng ký nhận Email để có những tin tức cập nhật