Bữa cơm thiên đường và niềm khao khát tự do.

TRUYỆN NGẮN QUA LĂN KÍNH CỦA MỘT TÂM HỒN TRẺ

31135858 1920332351311813 245185612 o

Tôi mở toang cửa bước vào nhà, mọi thứ vẫn thế, thấp thoáng thấy bóng Mẹ dưới bếp, tôi gọi to: Mẹ ơi!

Mẹ hớt hải chạy ra, ôm chầm lấy tôi. Vỡ òa trong tiếng nấc, trong nỗi ngỡ ngàng và hạnh phúc đan xen. Đôi tay nhăn nheo, gầy guộc của Mẹ run rẩy sờ soạn khắp người tôi, Mẹ hôn lên đầu, lên trán, lên khắp mặt tôi.

Mẹ bỗng rưng rưng:
- Con trai của Mẹ, con hốc hác đi nhiều quá, con ở nhà luôn với Mẹ, con nhé.

Tôi chỉ đứng đó, thừ người ra, tôi âu yếm nhìn Mẹ, nhìn rất lâu. Dường như có một sức mạnh siêu nhiên nào đó kìm hãm tôi lại, đầu óc quay cuồng, chân tay cứng đơ, tôi cũng chẳng thể nào xác định nổi đã bao lâu rồi tôi chưa về nhà, chưa được nhìn tận mắt, ôm tận tay Mẹ tôi.

- Mẹ ơi, con đói quá, con thèm ăn bát cơm nóng Mẹ nấu quá!
- Ừ, con ngồi chờ Mẹ tí, Mẹ xuống bếp dọn cơm cho con ăn. Ngồi chờ Mẹ, đừng đi đâu nghe chưa?
- Dạ!

31416747 10156448151823395 8525360299870519296 n

Có chờ có đợi thì tôi mới biết rằng, bữa cơm với mẹ mang lại cho tôi cảm xúc như thế nào...

(Ảnh minh hoạ)

Bữa cơm vội chỉ có hai Mẹ con. Tép đất với đậu đũa cùng với bát canh rau, chao ôi thiên đường của tôi là đây, tôi hít lấy hít để mùi cơm nóng. Tôi sà vào mâm cơm, ăn ngấu nghiến, ăn hả hê, ăn như chạy đua với thời gian, ăn cho thoả cơn thèm khát của mình. Rồi bất ngờ, có một bàn tay vô hình nào đó xốc tôi lên, lay người tôi rất mạnh. Trong vô thức, tôi với tay ra, chụp vội ngay lấy tay Mẹ, thế nhưng nào có kịp nữa đâu.

- Dậy, dậy đi! Trời sáng rồi kìa!

Tôi choàng tỉnh dậy, xung quanh tôi giờ đây chỉ còn là bốn bức tường u ám và lạnh lẽo. Vài tia nắng sớm ban mai lọt qua những song sắt cửa sổ, phảng phất nỗi buồn, nỗi cô đơn day dẳng. Nơi góc phòng mình, tôi gục ngay xuống đất, khóc nấc lên trong cơn tuyệt vọng. Mẹ tôi đâu rồi? Bữa cơm tôi còn đang ăn dở dang cơ mà. Cách nhau chỉ có một giây thôi mà tôi như từ trên thiên đàng rơi thẳng xuống vực sâu, đáy tận cùng của xã hội ấy.

Mẹ ơi, con nhớ nhà quá!

31206153 10156448175563395 588264971700273152 n

Chỉ là những món ăn đơn sơ nhưng tôi lại hạnh phúc, vì tôi có Mẹ. 

(Ảnh minh hoạ)

Có ai đó đã từng nhận định rằng: “Nếu thật sự muốn hiểu giá trị của sự tự do, của nỗi nhớ nhà, của niềm khao khát được một lần nữa ăn bữa cơm nóng cùng gia đình, thì hãy đi mà hỏi những người tù nhân ấy. Chính họ sẽ đánh thức trái tim bạn, làm cho mọi giác quan, mọi cảm xúc trong bạn được rung lên ở những cung bậc cao nhất, cho bạn hiểu được giá trị đích thực của hai chữ “Gia Đình” và để bạn thêm trân quý “Bữa Cơm Nhà” thấm đượm yêu thương.”. Ừ, đúng thật vậy đó.

 

Đọc 928 lần
Đánh giá bài viết
(4 Đánh giá)

Gương Thánh Nhân

Nhận Email

Đăng ký nhận Email để có những tin tức cập nhật