Vì Chúa và vì Hội Thánh

Pherophaolo

Khi thực lòng vì Chúa và Hội Thánh, khoảng cách của sự khác biệt được rút ngắn, sở thích và quyền lợi cá nhân hay phe nhóm bị xóa nhòa, để Tin Mừng được rao giảng khắp nơi.

Lm. Mt

Khi say mê điều gì, chúng ta thường quy hướng mọi năng lực để đạt cho kỳ được điều mình muốn. Người tham công tiếc việc như quên nỗi mệt nhọc và chẳng mấy chú tâm đến thời gian, miễn sao công việc sớm thành đạt. Người mê bóng đá có thể thức nhiều đêm để thưởng thức môn thể thao mà họ ưa thích. Về phương diện đức tin, nhiều người can đảm chấp nhận mọi gian nan, vất vả và hy sinh mạng sống vì Chúa và Hội Thánh.

Tác giả cuốn “Những người lữ hành trên đường hy vọng” đã kể:

Có người hỏi Đức ông Polgallo:

-      Là người thân cận của Đức Giáo Hoàng Phaolô VI, vậy điều gì nơi Đức Thánh Cha đánh động Đức ông nhất?

-      Dĩ nhiên ngài là vị Giáo Hoàng rất thông minh và thánh thiện. Nhưng với cá nhân tôi, điều ngài làm tôi cảm kích hơn cả là lòng yêu mến Hội Thánh. Trong các chuyến tông du, ngài hòa mình vào đám đông và để mọi người lôi kéo như quên mọi hiểm nguy có thể xảy đến. Những lúc thân mật chúng tôi thưa với ngài: “Thưa Đức Thánh Cha, chúng con thấy Đức Thánh Cha đã vất vả với công việc lại còn tự đặt mình vào nhiều hoàn cảnh có thể nguy hiểm đến tính mạng. Xin Đức Thánh Cha đừng để đám đông lôi kéo như thế vì rất nguy hiểm.”

Mỗi lần nghe chúng tôi góp ý như vậy, ngài chỉ cười và dịu dàng nói:

-      Tất cả vì Hội Thánh! Tất cả vì Hội Thánh!

Thánh Phêrô và Phaolô là mẫu gương “vì Chúa và vì Hội Thánh” cho các Kitô hữu thuộc mọi thời đại. Kinh tiền tụng thánh lễ hôm nay Giáo Hội đã ca tụng: “Các ngài đã dùng đường lối khác biệt để quy tụ một gia đình duy nhất cho Đức Kitô, nên các ngài đáng được thế giới ngưỡng mộ và được lãnh nhận cùng một triều thiên vinh quang.”

Vì yêu mến Đức Giêsu, trong bữa Tiệc Ly, thánh Phêrô như quên thân phận giới hạn của mình nên đã quả quyết: "Lạy Chúa, dầu có phải vào tù hay phải chết với Chúa đi nữa, con cũng sẵn sàng.” (Lc 22, 33) Thánh Phaolô thì xác định ý hướng truyền giáo của ngài: “Chúng tôi không rao giảng chính mình, mà chỉ rao giảng Đức Kitô Giêsu là Chúa.” (2 Cr 4, 5a)

Hội Thánh là thân thể mầu nhiệm của Đức Kitô, nên yêu mến Chúa Giêsu, thánh Phêrô và Phaolô tận tụy phục vụ và hy sinh mạng sống vì các tín hữu. Các ngài chấp nhận mọi vất vả, hiểm nguy để đem nhiều người vào đàn chiên mà Đức Giêsu là Mục Tử. Thánh Phaolô đã thành thật chia sẻ suy nghĩ và chọn lựa của ngài: “Tôi cam chịu mọi sự, để mưu ích cho những người Thiên Chúa đã chọn, để họ cũng đạt tới ơn cứu độ trong Đức Kitô Giêsu, và được hưởng vinh quang muôn đời.” (2 Tm 2, 10) Cuối cùng, cả hai vị đã lấy máu đào để minh chứng lòng yêu mến Chúa Kitô và Hội Thánh của Người.

Các ngài yêu mến Chúa và Hội Thánh, nhưng thực ra Thiên Chúa đã yêu thương và tín nhiệm các ngài trước. Phêrô chỉ là người ngư phủ, thế mà Đức Giêsu đã ủy thác cho ông trách nhiệm và vinh dự thật lớn lao: “Thầy bảo cho anh biết: anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi. Thầy sẽ trao cho anh chìa khoá Nước Trời: dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy.” (Mt 16, 18-19) Phaolô đã từng bắt bớ các tín hữu thời Giáo Hội sơ khai, vậy mà Chúa Giêsu Phục Sinh chọn ông làm tông đồ và trao cho vinh dự đem Tin Mừng cho dân ngoại: “Hãy dành riêng Banaba và Saolô cho Ta, để lo công việc Ta đã kêu gọi hai người ấy làm.” (CVTĐ 13, 2) Chúa cũng yêu thương, tín nhiệm và ban cho mỗi người chúng ta biết bao ơn lành. Người muốn chúng ta dùng những ơn ấy để làm vinh danh Chúa, thánh hóa bản thân và mưu ích cho tha nhân.

Thánh Phêrô và Phaolô, dù khác nhau về nhiều phương diện, nhưng cả hai đều qui hướng cuộc đời vào một mục đích duy nhất là Thiên Chúa được vinh danh và muôn người được hưởng ơn cứu độ. Thật vậy, các ngài luôn hiệp nhất với nhau trong một đức tin, cùng một đức mến và nhiệt tâm lo cùng một sứ vụ: “Dù là Phaolô, hay Apôlô, hay Kêpha, dù cả thế gian này, sự sống, sự chết, hiện tại hay tương lai, tất cả đều thuộc về anh em, mà anh em thuộc về Đức Kitô, và Đức Kitô lại thuộc về Thiên Chúa.” (1 Cr 3, 22-23) Khi thực lòng vì Chúa và Hội Thánh, khoảng cách của sự khác biệt được rút ngắn, sở thích và quyền lợi cá nhân hay phe nhóm bị xóa nhòa, để Tin Mừng được rao giảng khắp nơi.

Người môn đệ của Đức Kitô không cậy dựa vào khả năng và sự cố gắng của bản thân, nhưng luôn tin tưởng vào Thiên Chúa. Thánh Phaolô đã cảm nghiệm sâu sắc sự giới hạn và yếu đuổi của mình nên không ngần ngại tuyên xưng Đấng quyền năng: “Có Chúa đứng bên cạnh, Người đã ban sức mạnh cho tôi, để nhờ tôi mà việc rao giảng được hoàn thành, và tất cả các dân ngoại được nghe biết Tin Mừng.” (2 Tm 4, 17) Khi tin cậy vào Chúa, được thành công, người môn đệ không quy vinh quang cho bản thân; lúc gặp thất bại, không nản lòng, nhưng luôn tín thác và cậy trông nơi Chúa.

Chẳng những đặt niềm tin cậy nơi Chúa, người môn đệ Chúa Kitô còn ý thức hiệu lực của tình hiệp thông và lời cầu nguyện của cộng đoàn. Sách Công Vụ Tông Đồ kể: “Đang khi ông Phêrô bị giam giữ như thế, thì Hội Thánh không ngừng dâng lên Thiên Chúa lời cầu nguyện khẩn thiết cho ông.” (CVTĐ 12, 5) Niềm vui của người tín hữu là biết mình không lẻ loi đơn độc, nhưng luôn hiệp thông với cộng đoàn, hưởng nhờ ơn ích và lời cầu nguyện của toàn thể Hội Thánh. Về phần mình, các Kitô hữu cần cầu nguyện cho Hội Thánh và tích cực xây dựng thân mình mầu nhiệm của Chúa Kitô.

Người nghèo chết dần chết mòn vì thiếu của ăn, mặc dù bên tai vẫn được nghe khầu hiệu: “tất cả vì người nghèo.” Chẳng có thành công và hiệu quả tốt đẹp nào phát sinh từ những lời sáo rỗng. Các Kitô hữu thường nghe hoặc đã từng hô vang: “vì Chúa và vì Hội Thánh.” Nhưng nếu đặt mình trước mặt Chúa và tự vấn lương tâm: Tôi đã làm được gì cho Chúa và Hội Thánh? Mỗi khi tham dự thánh lễ, lãnh nhận các bí tích hoặc làm việc tông đồ bác ái, trong đó có bao nhiêu phần trăm dành Chúa và tha nhân? Rất có thể phần trăm dành cho bản thân lớn gấp nhiều lần những gì chúng ta làm vì Chúa, vì Hội Thánh và tha nhân.

Trong mọi hoạt động của người tín hữu, nếu chúng ta không thực lòng vì Chúa và Giáo Hội, chúng ta chỉ mang nhãn hiệu Kitô hữu. Chúng ta sẽ xứng danh là Kitô hữu khi qua lời nói, cách sống và lời cầu nguyện, ít ra một ai đó nhận biết Tin Mừng của Đức Kitô.

Xin cho các Kitô hữu biết noi gương hai thánh Phêrô và Phaolô tông đồ, luôn hết lòng vì Chúa và Hội Thánh, để danh Chúa được tôn vinh, Giáo Hội không ngừng phát triển, để mai sau, chúng ta được cùng với các ngài lãnh nhận triều thiên vinh quang Chúa dành cho người môn đệ trung thành.

Nguồn: http://tongdosongdaovt.blogspot.com

Đọc 2311 lần
Đánh giá bài viết
(0 Đánh giá)

Gương Thánh Nhân

Nhận Email

Đăng ký nhận Email để có những tin tức cập nhật