Chúa nhật truyền giáo - Nước Cha trị đến

Teresa feeding a boy 

Mẹ Têrêxa là một nhà truyền giáo thành công của thế kỷ 20. Vì Mẹ đã thắp lên được một ngọn đèn soi trong đêm tối vị kỷ,... giúp cho mọi người nhìn thấy nhau là anh em.

Lm. HK

Một đạo sĩ hỏi các đệ tử:

-         Các con có biết khi nào đêm tàn và ngày mới xuất hiện, khi nào ánh sáng tới và bóng tối lui đi không?

Các đệ tử thi nhau trả lời:

-         Thưa thầy, có phải đó là khi người ta nhìn từ xa mà phân biệt được con nào là bò, con nào là trâu không?

Thày lắc đầu:

-         Không phải.

Đệ tử khác trả lời:

-         Thưa thầy, có phải đó là khi người ta nhìn từ xa mà phân biệt được cây xoài cây với cây mít không?

Thầy vẫn lắc đầu:

-         Không phải.

Thấy không ai trả lời được, thầy mới giải nghĩa:

-         Đêm tàn và ngày xuất hiện, ánh sáng tới và bóng tối lui là khi nào ta nhìn vào một người xa lạ và nhận ra đó là anh em mình.

Đúng là có nhiều thứ ánh sáng trên đời: Có ánh sáng mặt trăng, mặt trời. Có ánh sáng đèn dầu, đèn điện. Có những loại ánh sáng đặc biệt như tia X, tia hồng ngoại... tất cả những thứ ánh sáng đó giúp ta thấy được mọi sự rõ hơn, theo nhiều khía cạnh khác nhau. Thế nhưng đâu là thứ ánh sáng có thể biến một người xa lạ thành người thân của chúng ta, thành anh em chúng ta?

Dường như Mẹ Têrêxa Calcutta đã tìm ra thứ ánh sáng ấy. Mẹ là một nữ tu người Anbani, được sai đến phục vụ người nghèo tại Ấn Độ. Mẹ đã tận mắt thấy biết bao người nghèo khổ quá tội nghiệp, những người hấp hối ngoài lề đường, chết rồi xác bị quẳng vào đống rác như xác thú vật... biết bao trẻthơ bị bỏ rơi... biết bao gia đình chui rúc trong các căn nhà ổ chuột... biết bao người đói khát không đủ cơm ăn áo mặc. Thế là Mẹ lăn xả vào phục vụngười nghèo.

Một hôm Mẹ đi thăm một ông già cô đơn trong căn lều tồi tàn. Bước vào lều Mẹ phải động lòng thương cảm. Vì tất cả đồ đạc chỉ là một mớ giẻ rách. Căn lều bụi bặm bẩn thỉu ngoài sức tưởng tượng. Ông già thu mình lại không muốn giao tiếp với ai. Mẹ chào hỏi ông cũng không muốn trả lời. Mẹ xin phép dọn dẹp căn lều ông cũng làm thinh. Đang khi dọn dẹp, Mẹthấy trong góc lều có một cây đèn dầu bụi bám đen đủi. Sau khi lau chùi, Mẹ kêu lên:

-         Ô, cây đèn đẹp quá.

Ông già nói:

-         Đó là cây đèn tôi tặng vợ tôi ngày cưới. Từ khi bà ấy chết, tôi không bao giờ đốt đèn nữa.

Thấy ông đã cởi mở, Mẹ Têrêxa đề nghị:

-         Thế ông có bằng lòng cho các chị nữ tu mỗi ngày đến thăm và đốt đèn cho ông không?

Ông đồng ý. Từ đó mỗi buổi chiều, các chị tới thăm ông, dọn dẹp nhà cửa, nói chuyện với ông. Ngọn đèn ấm áp trong căn lều ấm cúng. Ông trở nên vui vẻ hơn. Ông đi thăm mọi người. Mọi người đến thăm ông. Cuộc đời ông vui tươi trở lại.

Trước kia cuộc đời ông tăm tối không phải vì ông không thắp đèn. Nhưng vì ngọn đèn trong trái tim ông đã tắt. Trái tim khép kín nên ông mất niềm tin vào con người, vào cuộc sống. Ông nhìn mọi người như thù địch. Từngày các nữ tu đến đốt đèn, đời ông vui lên, sáng lên. Đời ông sáng lên không phải vì có ngọn đèn dầu hỏa soi sáng. Nhưng vì trái tim ông đã được thắp sáng. Ngọn đèn tâm hồn sáng lên làm cho ông cởi mở và thấy mọi người là anh em. Thứ ánh sáng ấy được nhắc đến trong Phúc âm, khi người Samaritanô nhân hậu cúi xuống săn sóc, băng bó vết thương cho người bịnạn bên đường. Hai người nhìn nhau. Một làn ánh sáng lóe lên. Và họ nhận ra nhau là anh em.

Cứ thế Mẹ Têrêxa miệt mài phục vụ người nghèo. Lập những trung tâmđón tiếp những người hấp hối, săn sóc để họ được chết, được chôn cất như một con người. Nuôi trẻ mồ côi. Xây bệnh viện. Xây trường học. Công việc càng ngày càng mở rộng. Số người theo Mẹ ngày càng đông và Mẹ lập dòng Nữ tử Thừa sai Bác ái chuyên phục vụ người nghèo. Hiện nay nhà dòng đã có mặt trên 132 quốc gia. Mẹ được thế giới biết tiếng. Mẹ được nhiều giải thưởng trong đó có giải Nobel Hòa bình.

Năm 1997, khi Mẹ qua đời, 80 nguyên thủ quốc gia, trong đó có phu nhân tổng thống Mỹ Bill Clinton và phu nhân tổng thống Pháp Jacques Chirac đãđến dự đám tang. Và nước Ấn Độ, đa số dân theo Ấn Độ giáo, vốn khôngưa đạo Công giáo, đã chôn cất Mẹ theo nghi thức quốc tang. Hai mươi mốt phát súng đại bác tiễn đưa linh hồn Mẹ về trời.

Mẹ Têrêxa là một nhà truyền giáo thành công của thế kỷ 20. Vì Mẹ đã thắp lên được một ngọn đèn soi trong đêm tối vị kỷ,... giúp cho mọi người nhìn thấy nhau là anh em. Giữa đêm tối vật chất hưởng thụ, Mẹ đã thắp lên ngọnđèn siêu nhiên của thiên đàng. Giữa đêm tối rụt rè nghi kỵ, Mẹ đã thắp lên ngọn đèn ấm áp tình người. Trái tim Mẹ là một ngọn đèn sáng. Ánh sáng ấy tỏa lan tới muôn người làm cho mọi người nhận biết khuôn mặt hiền lành khiêm nhường của Đức Kitô và làm cho mọi người nhìn nhau là anh em.

Giữa bao nghi kỵ, Mẹ Têrêxa đã có thể lập nhà bác ái  Nga,  Cuba và cảở Việt Nam nữa. Với tấm lòng bác ái, Mẹ đã có thể đi khắp thế giới như lời Chúa truyền. Với tấm lòng bác ái, Mẹ đã chiếu tỏa ánh sáng Tin Mừng khắp thế giới.

Hôm nay Giáo hội cầu nguyện cho việc truyền giáo. Hôm nay Giáo hội mời gọi chúng ta góp phần vào việc truyền giáo. Không gì bằng ta hãy noi gương Mẹ Têrêxa, thắp lên ngọn lửa tin yêu trong lòng mình, đem ngọn lửa yêu thương phục vụ soi sáng khắp nơi. Thế giới sẽ bừng sáng khi mọi người nhìn nhận nhau là anh em. Đó là lúc Nước Cha trị đến!

các bài chia sẻ của Lm. HK

Nguồn: http://tongdosongdaovt.blogspot.com/

Đọc 2741 lần
Đánh giá bài viết
(1 Đánh giá)

Gương Thánh Nhân

Nhận Email

Đăng ký nhận Email để có những tin tức cập nhật