VÌ NHAU

VÌ NHAU

Khắc Thư

nhu voi nhau rang co khong giu mat dung tim 3bad0f7785215ea5e9c2828daebcf8d7b72bb8a3Choảng!!!
Tiếng bát đũa cùng mâm cơm lật úp tung tóe dưới nền nhà. Tôi đang ở nhà hàng xóm, nghe đứa em mếu máo kể, vội vã chạy về. Nhìn mẹ đang chết lặng giữa một đống ngổn ngang rạn nứt, run rẩy nhặt từng mảnh vỡ một cách cam chịu, còn ba sau khi trút cơn giận, đã không thấy bóng dáng đâu cả. Tôi xót xa gào lên:

-         Mẹ định nhịn nhục tới bao giờ nữa? Ly dị đi!

Đôi tay mẹ chợt khựng lại, lau vội những giọt nước mắt chợt lăn trên gò má gầy gò. Mẹ bối rối hỏi:

- Con về rồi à? Có đói chưa mẹ dọn cơm con ăn nhé!

Tôi lao đến giằng những mảnh vỡ trong tay mẹ và hét:

- Con nói mẹ có chịu hiểu không vậy? Bao năm nay ba trở nên rượu chè, lại hay đập đồ mỗi khi không vừa ý. Hai người cứ hai ba hôm lại cãi vã. Sống với nhau mà dằn vặt thế này khác gì địa ngục? Mẹ cứ li dị đi. Tụi con lớn rồi, mẹ không cần phải bận tâm về việc tụi con không có ba.

Mẹ vẫn lặng lẽ dọn dẹp cho thật sạch sẽ mâm cơm đổ nát ra sau hè. Tôi hậm hực lẽo đẽo theo sau mẹ với nỗi bực tức tại sao mẹ lại cố chấp cho một điều sai trái như thế. Tôi trở nên căm ghét cái tính nhu nhược của mẹ. Tôi không thể gọi đó là sự hi sinh cho chồng, cho con được. Nếu không vừa ý cuộc hôn nhân này, tại sao mẹ vẫn cố gắng khư khư bất chấp tất cả nhận lấy mọi sự đau khổ về mình? Miên man với những suy nghĩ, chợt nhìn thấy mẹ dọn một mâm cơm khác tươm tất lên và nói:

- Lâu lâu con mới về thăm nhà, mẹ có nấu canh tôm với bầu, cá kho cà con thích, ăn nhiều vào. Nhìn con ốm yếu xanh xao mà mẹ xót.

Tôi nghèn nghẹn trong lòng tự nhủ: làm sao mà nuốt trôi cơm đây? Sao mẹ cứ luôn mãi dịu dàng một cách thầm lặng như thế?! Tại sao mẹ không phản kháng? Không vùng lên để sống vì mình, vì hạnh phúc của bản thân chứ.

Biết tôi giận dỗi, mẹ chỉ thở dài rồi nói:

- Nếu mẹ vì mình thì từ hơn hai mươi năm trước, con và Út đã không có ba rồi. Đời sống vợ chồng đâu có tránh khỏi những lúc “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” đâu con. Từ khi ba với mẹ cầm tay nhau thề nguyện trước mặt Chúa là chính mỗi người phải tự chịu trách nhiệm với sự lựa chọn của mình. Mẹ cầu nguyện xin Chúa ban ơn cho được một người tốt xứng đáng với mình. Chúa chọn là không có sai con à. Biết đâu bản thân mẹ chọn lại thì trúng phải người còn tệ hơn thì sao?

- Nhưng mỗi khi nhìn thấy ba xúc phạm mẹ là con tức chịu không nổi.

- Ba con có quấy, có la rầy, có khi là do thiếu sót của mẹ phần nào đó. Ngay cả mẹ là người trực tiếp chịu đau khổ mà mẹ còn bỏ qua cho ba con được huống chi con chỉ là người nghe thôi mà. Đừng giận ba con nữa, tính ông ấy cộc thế thôi chứ vẫn còn thương vợ con lắm.

Tôi ôm mẹ nghẹn ngào:

- Sao mẹ luôn vì cái gia đình này hoài thế? Biết bao giờ mẹ mới nghĩ cho bản thân mẹ đây?

- Mình là một gia đình mà, không nghĩ cho nhau thì khác nào người dung nước lã hả con. Con vì mẹ nên thấy xót khi nhìn thấy ba cư xử không tốt với mẹ. Nhưng hãy một lần vì ba, nghĩ lại những gì ba đã làm cho các con khi còn bé để cùng gìn giữ gia đình con nhé.

Tôi chỉ biết nuốt nỗi cay đắng giùm mẹ vào tận đáy lòng. Dù ấm ức nhưng tôi hiểu mẹ sẽ chẳng bao giờ trách hờn ba quá lâu.

Vài hôm sau, nhà Bác tôi có đám giỗ nội. Đang cùng các cô dì lúi húi chuẩn bị mâm giỗ phía nhà bếp, cô Ba chọc tôi:

-Anh Hưng có con gái rượu như con sướng ghê nhé! Suốt ngày khoe con gái lớn có hiếu, lại ngoan hiền.

Tôi ngạc nhiên nhưng chỉ lễ phép lí nhí dạ thưa cho qua chuyện. Cô tiếp lời:

-         Nay anh Hưng lại mặc cái áo đó nữa rồi. Gớm! Đám giỗ hay đám tiệc nào mà lớn, là cứ đè cái áo đó ra mặc riết, nó cũ luôn kìa. Cô có hỏi thì mới biết đó là cái áo con mua cho ba hôm tháng lương đầu tiên con nhận được. Ông ấy quý còn hơn vàng kìa. Thỉnh thoảng sang chơi cứ bảo là xót cho con, đi học rồi đi làm ở Sài Gòn xa lạ không dám ăn uống, cứ tiết kiệm tiền lo cho gia đình…

Từng lời cô Ba nói bỗng dưng như một thước phim quay chậm khiến tôi nhớ lại khoảng thời gian cách đây năm năm. Cái ngày mà tôi hạnh phúc nhận được những đồng lương ít ỏi sau một tháng thử việc. Phải rồi, tôi có mua cho ba một cái áo, mua tặng đôi giày mẹ thích. Bao lâu nay đi làm, nhiều lắm những chiếc áo đắt tiền kiểu dáng hợp thời, chất liệu tốt, khiến tôi chẳng nhớ đã từng tặng ba chiếc áo rẻ tiền như vậy. Thế mà ba vẫn nhớ, vẫn nâng niu nó như chính giây phút đầu tiên tôi đưa ba. Tôi biết lúc ấy mắt ba long lanh hạnh phúc đến thế nào.

Tôi chợt nhận ra bản thân chỉ là đứa con ích kỷ. Chỉ vì muốn trải qua những ngày tháng yên ổn khi về nghỉ phép, tôi đổ lỗi sự mất yên ấm gia đình do trái tính trái nết của ba. Những khiếm khuyết tôi thấy của ba khi về già đã che lấp đi mất tình yêu thương mà người dành cho tôi hơn hai chục năm ròng.

Ai đó đã từng nói “ly nước đục với những hòn sỏi đen, cho dù bạn có thêm bao nhiêu nước trong thì nó cũng chỉ nhạt màu nước nhưng sỏi đen thì vẫn tồn tại”. Cũng giống như ba tôi vậy, về già thật khó thay đổi những khuyết điểm nơi người nhưng phận làm con, tại sao tôi không vì ba hơn một chút nữa để thông cảm mà trả ơn những gì ba đã vì tôi trong những năm tháng tuổi trẻ của người.

Đôi khi, hạnh phúc gia đình đơn giản chỉ là chúng ta “vì nhau” trong mọi chuyện nhỏ mà thôi.

Đọc 1542 lần
Đánh giá bài viết
(1 Đánh giá)

Gương Thánh Nhân

Nhận Email

Đăng ký nhận Email để có những tin tức cập nhật