Sự Chết Dưới Cái Nhìn Của 1 Em Bé

SỰ CHẾT: DƯỚI CÁI NHÌN CỦA MỘT EM BÉ 10 TUỔI

BỊ UNG THƯ GIAI ĐOẠN CUỐI

ww.aleteia.org, Dr. Rogério Brandão, bác sĩ chuyên gia ung thư, 3-3-2015

Élisabeth de Lavigne chuyển từ tiếng Bồ Đào Nha

Người dịch : Marta An Nguyễn

“Khi con chết, con nghĩ mẹ con sẽ rất buồn và sẽ rất nhớ con. Nhưng con không sợ chết. Con không sinh ra để cho đời sống này!”

em be

Là chuyên gia về bệnh ung thư với 29 năm kinh nghiệm trong nghề, tôi có thể khẳng định là tôi đã lớn lên và đã có nhiều thay đổi bởi ảnh hưởng của các thảm trạng mà các bệnh nhân của tôi đã trải qua. Chúng tôi thật sự không hiểu hết khả năng của mình nếu không chạm trán với nghịch cảnh, và chúng tôi cũng không biết là mình có thể đi xa như vậy.

Tôi không thể nén xúc động khi nhớ lại những ngày làm việc ở Bệnh viện Ung thư Pernambuco (HCP) ở Basil, nơi tôi mới vào nghề... Tôi bắt đầu làm việc ở Khoa Nhi và tôi thật sự làm việc hết lòng cho Khoa Ung thư Nhi. Tôi cùng sống với thảm kịch của các bệnh nhân nhỏ của tôi, các nạn nhân vô tội của căn bệnh ung thư. Khi tôi có con đầu lòng, tôi bắt đầu cảm thấy đau đớn khi chứng kiến những cơn đau của các em trong bệnh viện. Cho đến một ngày tôi gặp một thiên thần ở rất gần tôi! Thiên thần của tôi là em bé gái 11 tuổi, chịu nhiều đau đớn qua những năm thàng dài chữa trị đủ các phương pháp, xạ trị, hóa trị, thuốc chích, thuốc uống đủ loại. Nhưng tôi chưa bao giờ thấy thiên thần của tôi nao núng. Tôi hay thấy em khóc, tôi thấy nỗi sợ trên mắt em; nhưng cũng bình thường thôi, em là người mà!

Một ngày nọ, tôi đến bệnh viện rất sớm, tôi thấy thiên thần của mình ngồi một mình trong phòng. Tôi hỏi mẹ em đâu. Và câu chuyện của em đã để lại sự xúc động sâu xa trong lòng tôi cho đến hôm nay.

“Bác sĩ biết không”, em nói với tôi, “đôi khi mẹ con rời phòng để ra ngoài hành lang khóc, không cho con thấy ... Khi con chết, mẹ con sẽ rất buồn, sẽ nhớ con. Nhưng con không sợ chết. Con không sinh ra để ở thế giới này!”

“Vậy thì cái chết, nó là cái gì của con, con yêu quý?”

“Bác sĩ biết không, khi chúng ta còn nhỏ, thỉnh thoảng chúng ta được ngủ trong giường bố mẹ nhưng sáng mai ngủ dậy thì mình thấy mình ở trong giường của mình, đúng không? (Tôi vẫn làm như vậy với hai đứa con gái của tôi, lúc đó chúng 6 tuổi và 2 tuổi.) Thì cũng y hệt như vậy. Sẽ có một ngày con đi ngủ và Cha con sẽ đến tìm con. Con thức dậy là đã thấy mình ở Nhà của Cha, ở đời sống thật của con!”

Tôi bàng hoàng, tôi không biết mình nên nói gì. Tôi bị xáo động mạnh trước cái nhìn và đức tin của em, cũng như trước sự trưởng thành quá sớm - một sự trưởng thành được tôi luyện qua nỗi đau đớn.

“Chắc chắn mẹ con sẽ rất buồn, rất nhớ con”, em nói lại.

Quá dao động, tôi kềm nước mắt và hỏi em:

“Vậy nhớ là gì hả con?”

“Nhớ là những gì còn lại của tình yêu!”

Bây giờ tôi 53 tuổi, tôi quả quyết không ai có thể định nghĩa hay hơn về từ nhớ: là những gì còn lại của tình yêu!

Thiên thần nhỏ của tôi đã ra đi từ nhiều năm nay. Nhưng em đã để lại cho tôi một bài học rất lớn, đã góp phần cải thiện cuộc sống của tôi, tôi cố gắng sống nhân bản hơn, quan tâm đến các bệnh nhân của tôi hơn, suy nghĩ lại các giá trị của tôi. Khi đêm xuống, bầu trời trong và tôi nhìn thấy một ngôi sao nào đó, tôi gọi đó là “thiên thần của tôi”, thiên thần đang bừng sáng rạng rỡ trên bầu trời. Tôi hình dung em là một ngôi sao trong cuộc sống mới và trong căn nhà mới của em.

Cám ơn thiên thần nhỏ, cám ơn cuộc sống đẹp mà em đã có, cám ơn bài học em mang lại, cám ơn em đã là một phần của cuộc đời tôi. Cám ơn cho nỗi nhớ vẫn còn! Tình yêu là vĩnh viễn!

Đọc 1358 lần

Gương Thánh Nhân

Nhận Email

Đăng ký nhận Email để có những tin tức cập nhật