Cầu Xin và Cảm Tạ

Sau một thời gian, 2 thiên thần gặp lại nhau đúng thời điểm đã hẹn trước để trở về Nước Trời. Chiếc túi của một thiên thần thì nặng như chì, còn chiếc túi của thiên thần kia thì lại có vẻ nhẹ như bông.
 
Có hai thiên thần được sai xuống trần gian, mỗi vị mang theo một chiếc túi lớn. Họ chia nhau để đi khắp hang cùng ngõ hẻm, đến với những người giàu có cũng như những kẻ nghèo khổ, thăm các trẻ em và người già lão, đúng vào những lúc họ đang cầu nguyện tại nhà riêng hay ở Nhà Thờ.

Sau một thời gian, 2 thiên thần gặp lại nhau đúng thời điểm đã hẹn trước để trở về Nước Trời. Chiếc túi của một thiên thần thì nặng như chì, còn chiếc túi của thiên thần kia thì lại có vẻ nhẹ như bông.

Thiên thần có cái túi nhẹ mới thắc mắc hỏi: "Ngài mang cái gì mà nặng thế?" Vị kia vừa thở hổn hển, vừa lau mồ hôi, trả lời: Ngài quên rằng tôi được sai xuống trần gian để thu nhận tất cả những lời cầu xin của nhân loại hay sao? Còn ngài, cái giỏ của ngài xem ra nhẹ nhàng quá nhỉ?". Vị này buồn rầu trả lời: "À, tôi được sai xuống để góp nhặt tất cả những lời thiên hạ cám ơn Thiên Chúa vì những ơn lành Người đã tuôn ban cho họ! Và tiếc thay, tôi chỉ tìm được quá ít!"

Sự thật về hai cán cân nặng nhẹ của những lời cầu xin và những lời cảm tạ Thiên Chúa nói trên cũng được bài Tin Mừng về 10 người phong cùi đã được Đức Giêsu chữa lành.

Chỉ có mỗi một người trong bọn họ, khi thấy mình đã được lành bệnh, bèn quay trở lại, xấp mình dưới chân Đức Giêsu để tạ ơn Người, mà người ấy lại là người xứ Samari vốn bị coi là dân ngoại đạo trong đất nước xứ Palestin. Đức Giêsu thắc mắc hỏi anh: "Chẳng lẽ 9 người phong cùi còn lại không được tôi chữa lành cả hay sao mà chỉ có mỗi người ngoại bang này?" (x. Lc 17, 11-19).


Nguồn: Sách Lẽ Sống

Đọc 1205 lần
Đánh giá bài viết
(0 Đánh giá)

Gương Thánh Nhân

Nhận Email

Đăng ký nhận Email để có những tin tức cập nhật