Phóng sự: Những Bước Chân Trở Về, Kỳ I: Đứa Con Hoang Đàng

    By Nhữ Nguyên Tháng 12 05, 2013 2891

    Phóng sự: Những Bước Chân Trở Về

    Kỳ I: Đứa Con Hoang Đàng

     

     “…trong thâm sâu, anh biết Chúa đang xoa dịu vết thương lòng của anh và sẵn sang tha thứ cho anh tất cả với lòng thương xót của Người. Anh cảm nghiệm được điều đó rằng Chúa đã chạm vào cõi sâu nhất trong lòng anh và gỡ khỏi anh mọi đối kháng yếu ớt, anh đã quá mệt mỏi rồi…

    (trích bài viết: tác giả)

     

    *****

    Tôi nghĩ về câu chuyện người con thứ trong dụ ngôn “Đứa con hoang đàng“ (Lc15, 11-32). Anh ta luôn cảm thấy gò bó trong chính gia đình vì phải sống cùng với cha và với những khuôn phép. Ở cùng cha nghĩa là không thể sống theo ý mình thích làm gì thì làm, vậy thì mất tự do quá. Cuộc sống sao mà chật chội, bức bối. Thời gian ở nhà dài vô tận và anh mơ tưởng đến một thế giới bên ngoài đầy tự do và quyến rũ. Ngày ngày qua đi, anh càng cảm thấy chán ngán, có lẽ anh cho rằng chính cha đã cố gắng ngăn cản mọi sự, còn anh lại không thể làm được gì nếu cứ phải phụ thuộc vào cha, vì vậy anh phải bức ra khuôn phép ấy. Sau bao nhiêu hằn học cùng với lời mời gọi hấp dẫn của thế giới bên ngoài ngày một mạnh mẽ, anh quyết định tìm đến cha đòi chia phần gia sản và hăm hở lên đường. Người cha với anh coi như không còn nữa…

    *******

    Cho tới bây giờ, Bảo vẫn không hiểu tại sao chỉ có một thời gian ngắn mà anh khi ấy không còn nghiện chơi game, chơi số đề hay tới vũ trường chơi thuốc nữa, bỗng dưng anh không thích chúng nữa và chúng cũng không quấy anh nhiều mà nhường chỗ cho những giấc ngủ bình an…

    Gặp Bảo khi cùng tham gia sinh hoạt với nhóm Sinh Viên Công Giáo Mai Khôi, anh luôn nói với tôi rằng anh chỉ là mình trong khoảng ba năm trở lại đây. Khúc mắc được giải đáp khi anh ngồi xuống chia sẻ với tôi về chính cuộc đời anh, một cuộc đời đầy biến động: “Mình sinh ra trong gia đình đạo gốc, và được rửa tội trở thành người Công Giáo. Lên cuối cấp II mẹ gởi mình cho chú trong Sài Gòn, cuộc sống bắt đầu thay đổi…”

    Xa gia đình, xa bạn bè, xa nếp sống sinh hoạt bình dị của khu xóm đạo và đứng trước nhịp sống tất bật, xô bồ của chốn thị thành khiến anh không khỏi bỡ ngỡ. Cảm nghiệm về giáo dục gia đình chưa đủ sâu sắc  để khiến anh có thể khước từ những cám dỗ bên ngoài xã hội. Bảo bắt đầu lơ là việc học và kết bạn. Đời sống của anh bắt đầu nhộn nhịp, đó là những chuỗi ngày dài nối tiếp bởi những tiếng xập xình nơi vũ trường, bia rượu và trăng hoa. Bao nhiêu tiền mẹ làm cật lực ngoài quê gửi vào cho anh ăn học cũng không đủ để anh dồn hết vào những cuộc ăn chơi thâu đêm. Đó là cuộc sống của anh nơi thành thị, và khi biết anh không còn trong tầm kiểm soát của gia đình, mẹ anh vô cùng đau khổ, bà quyết định gọi anh về.

    Bảo nói về cuộc sống sau đó buồn tẻ, anh ở ngoài quê chán nản rỗi nghề trong khi đó đám bạn bè trong Sài Gòn đang vui chơi ở vũ trường. Rồi cũng đến lúc, anh yêu một người con gái cùng quê. Gia đình cô gái theo Phật giáo và không muốn con gái lấy người có đạo, nhưng việc đó với anh chẳng có gì phải đắn đo vì tám năm trời ngoài thành phố coi như anh đã bỏ đạo sau ngần ấy thời gian không đến nhà thờ. Mẹ anh cũng phản đối, bà không chấp nhận việc đó. Mặc cho những cản trở, Bảo vẫn tự tiến hành đám cưới cho riêng mình, mọi sự tưởng như êm thắm thì ba ngày trước hôn lễ cô dâu gọi điện thoại đòi hủy hôn vì gia đình nhất định không cho. Trong phút chốc, bảo mất tự chủ và xúc phạm gia đình cô gái nặng nề mà không ngờ đầu dây bên kia ngay từ đầu đã mở loa lớn trước cả nhà. Chuyện hôn sự chấm dứt cùng với lời đe dọa của anh trai cô gái.

    Sau vụ tai tiếng đình đám, anh bị chỉ trích từ mọi phía và gia đình coi như không có đứa con đáng xấu hổ như anh. Bảo vào lại Sài Gòn để trốn tránh tất cả mọi dư luận, anh hận đời, hận cô gái bạc bẽo với anh, hận gia đình đã từ anh, hận mọi người, hận tất cả… anh nương nhờ những người bạn ở Sài Gòn và chỉ biết vùi sâu vào rượu, anh lui tới vũ trường nhiều hơn và biết chơi thuốc lắc. Bảo bắt đầu nghiện game, chơi số đề. Anh chẳng còn gì cả ngoài tấm thân tàn ma dại này, anh chửi rủa tất cả rồi bật khóc tức tưởi.

    Dừng lại châm điếu thuốc trên môi, Bảo thở dài:  “…Khi ấy mình không có tiền để chơi, và mình làm mọi thứ có thể để có tiền, thậm chí là ăn cướp… Bạn mình ngày đó bây giờ phần thì đi tù, không thì cũng chết vì nghiện…”

    Đó là khoảng thời gian vô cùng đen tối với Bảo, đã có lúc anh cảm thấy chán nản, chán nản với những gì diễn ra trong cuộc sống này. Đời rồi sẽ đi đâu về đâu? Không biết nữa. Anh không còn biết mình là ai, trước mắt anh tất cả là một vùng đen tối có rượu bia, vũ trường, cờ bạc và gái… anh phẫn nộ với đời và hoàn toàn mất định hướng. Không có tương lai, không có hy vọng. Và như một lẽ tất nhiên, không ít lần anh nghĩ tới cái chết.

    ******

    Anh con trai thứ bỏ nhà trẩy đi phương xa, nơi anh có thể thỏa mãn mọi thú vui trần tục của mình mà không sợ bị la rầy hay chống đối. Anh có tiền là phần gia sản đòi từ cha. Có tiền nghĩa là anh có quyền định đoạt mọi thứ và nhanh chóng đắm chìm trong sắc dục và những cuộc ăn chơi trác táng. Một ngày kia tiền hết. Anh là khách trọ nay bị đuổi ra ngoài đường một cách nhục nhã trước bao nhiêu ánh mắt chế diễu, dè bỉu của những người trước kia từng coi anh là ông hoàng khi còn có thể vung tiền thoải mái. Rồi nạn đói về anh chịu không thấu, anh xin được làm công và ao ước được nhét thứ thức ăn chỉ dành cho heo vào đầy bụng, thế mà chẳng ai chịu cho. Hàng đêm anh bị cái đói dày vò, và có lẽ không ít lần anh cũng khóc tức tưởi vì tủi thân khi nhận ra đời quá bạc bẽo, khác xa những gì khi anh tưởng tượng về một thế giới đầy sung túc, sắc dục và tài sản. Có rơi vào tình cảnh này, anh mới sáng dần ra. Cái đói hành hạ anh vật vã, anh không dám nghĩ về những ngày còn sống với cha khi còn gọi cha là cha, cái sự thật nghiệt ngã trước mắt đã làm anh bừng tỉnh khỏi cơn mê để biết rằng mình không còn xứng đáng với cha, anh chỉ dám nghĩ tới những người làm công cho cha được ăn no mặc ấm, và anh đứng dậy trở về nhà với hy vọng cha sẽ cho anh làm công như một người tôi tớ. Trên đường về, hẳn anh đã nghĩ rất nhiều rằng mình sẽ phải nói với cha như thế nào….

    *********

    Đang lúc Bảo gần như điên dại và mất kiểm soát với chính mình, thì người bạn giới thiệu anh với một người mà anh có thể gọi bằng chú và người ấy tìm gặp anh mới ý muốn anh sẽ làm việc cho người ấy. Bảo không muốn làm gì cả, cũng chẳng nghĩ tới việc mình sẽ làm công cho ai đó, nhưng tình hình trước mắt bết quá, không có chỗ ăn, chỗ ngủ nên đành nhận lời. Lần đầu tiên trong đời Bảo làm việc và cảm thấy mệt khi muốn có đồng tiền, nhưng anh không hứng thú mấy, hứng thì làm, không hứng thì thôi. Người chú tốt bụng vẫn trả lương cho anh đầy đủ. Có lẽ vì tình trạng tinh thần hiện giờ của anh. Và  chú  là người Công Giáo.

    Chỗ Bảo làm thi thoảng có người anh em ghé chơi, người này là em của chú mà anh đang làm công. Sau mấy lần hỏi han thân tình thì biết Bảo cũng là người Công Giáo, nhưng 8 năm đã bỏ không đi nhà thờ. Những ngày sau người ấy lại tới chơi, và nói chuyện với Bảo nhiều hơn.  Có một ngày bất chợt anh đó  đưa ra một đề nghị nhỏ gợi ý cho Bảo tới đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp tại dòng Chúa Cứu Thế. Vì cả nể người anh em nên Bảo gật đầu cho qua chuyện. Ít ngày sau gặp lại anh ấy hỏi Bảo đã tới đền Đức Mẹ chưa và Bảo nói thẳng: “Em không có hứng thú và cũng không muốn đến”. Người anh em vẫn chưa bỏ cuộc, anh đưa ra một kiến nghị khác “Vậy hãy thử đọc kinh xem !”.

    Dừng lại một chặp, Bảo tiếp tục câu chuyện của mình: “Khi ấy mình không có hứng thú nên tối về quên luôn, nhưng mấy ngày sau ngồi buồn không biết sao cũng ngồi đọc kinh, rồi cũng bức quá không biết nói cùng ai nên mình tự tâm sự chuyện đời mình cho Đức Mẹ, cứ vừa kể vừa khóc. Rồi lòng nhẹ lắm, và lâu lắm rồi mình mới ngủ được, vì mọi đêm vào giờ này mình thức chơi game online tới sáng, không thì cũng phải đánh số đề mới chịu được, giống như cơn nghiện không dứt ra được vậy”.

    Ngày hôm sau người anh em lại ghé chơi và gửi cho anh một số sách đọc, trong đó có tập sách về lòng thương xót Chúa, sau dư âm của đêm hôm trước, Bảo tự nhủ với mình thử bỏ rượu và game để đọc sách một đêm. Anh lật từng trang sách ra và bật khóc. Từ trong thâm sâu, anh biết Chúa đang xoa dịu vết thương lòng của anh và sẵn sang tha thứ cho anh tất cả với lòng thương xót của Người. Anh cảm nghiệm được điều đó rằng Chúa đã chạm vào cõi sâu nhất trong lòng anh và gỡ khỏi anh mọi đối kháng yếu ớt, anh đã quá mệt mỏi rồi…

    Như một thôi thúc lạ kì nhưng không cưỡng lại được, Bảo thèm được quay trở lại nhà thờ đi lễ. Đặt chân vào nhà thờ Mai Khôi khi ấy, Bảo ngỡ ngàng vì một cảm giác ấm chạy dọc trong người, cảm giác mà anh chưa bao giờ cảm nhận được trong gia đình hay bất cứ nơi đâu. Anh tiến dần đến nơi gần bàn Thánh nhất và dự Lễ sau 8 năm không đi nhà thờ, Thánh Lễ kết thúc anh ra về như người mộng du. Những ngày sau anh càng muốn đến nữa, có lẽ vì điều ấy khiến anh cảm thấy cuộc sống có chút niềm vui sâu lắng và đó là lý do duy nhất Bảo có thể có để trả lời cho chính mình. Nhưng với Bảo, mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Trong anh vẫn còn một thao thức, cho tới lúc này anh đã tin Chúa đến và hiện diện trong cuộc đời mình, nhưng lòng anh còn đau đáu một điều khiến anh không dám lên rước Lễ, anh thèm được hòa giải, thèm được cảm giác của một người con hoang đàng được Cha tha thứ hết mọi lỗi lầm và cả quãng đời đen tối của mình…

    (còn tiếp)

    Phóng sự: Nhữ Nguyên

    Hình ảnh: Tổng hợp

     

    Nguồn: WGPĐL

    Rate this item
    (0 votes)
    © 2018 Chương Trình Chuyên Đề Giáo Dục. Designed By JBosS

    Please publish modules in offcanvas position.