Trái Tim Đong Đầy Yêu Thương (BVCĐ 122)

    By Phương Khanh Tháng 10 02, 2011 2476

    TRÁI TIM ĐONG ĐẦY YÊU THƯƠNG

    Phương Khanh

     

    Có bao giờ bạn cảm thấy thất vọng và chán ghét cuộc đời này bởi đã bị đối xử bất công và thiệt thòi, hoặc bạn không thể tìm thấy niềm an vui mặc dù cuộc sống của bạn chẳng thiếu thốn thứ gì nếu không muốn nói là dư dả? Có bao giờ bạn muốn tha thứ cho người khác nhưng vẫn không tìm được lý do thoả đáng nào để có thể hoà giải cùng họ, hoặc bạn có cảm giác dường như cả thế giới này đang quay lưng lại với mình? Nếu câu trả lời là “có” cho một trong những câu hỏi trên, thì ắt hẳn bấy lâu nay chúng ta đã sống quá lâu trong chiếc vỏ nhận thức hẹp hòi cùng với lòng kiêu ngạo và cái “tôi” ích kỷ của chính mình. Việc khoá chặt trái tim có là liệu pháp an toàn để đảm bảo rằng chúng ta sẽ được bảo vệ khỏi những tổn thương, hay điều đó lại làm cho cuộc đời chúng ta chết héo?

     200 khán giả trực tiếp của Chương Trình Chuyên Đề đã lắng nghe câu trả lời qua đề tài lần thứ 122: “Trái Tim Rộng Mở” do Sư cô Thích nữ Hương Nhủ thuyết trình ngày 01.10.2011, tại hội trường Phanxico XavieNguyễn Văn Thuận - Trung tâm Mục vụ Tổng Gíao Phận Sài Gòn. Bằng giọng nói nhẹ nhàng và dí dỏm, Sư cô đã trình bày một đề tài liên quan đến phương cách làm giàu trái tim, làm giàu đời sống nội tâm, gia tăng nét đẹp tâm hồn trong cuộc sống nhiều biến động, nhưng khác biệt hoàn toàn với phương cách làm giàu đời sống vật chất, phương cách này đòi buộc chúng ta phải học biết can đảm hy sinh, tha thứ, mở rộng lòng trí và tâm hồn ra cho người khác. 

    “Trái Tim Rộng Mở” không phải là một khẩu hiệu để treo trên tường mà là một giải pháp mang tính thời sự và xã hội sâu sắc. Bởi lẽ chiến tranh, khủng bố vẫn đang tiếp diễn, hận thù giữa các dân tộc sau bao năm vẫn chưa được hoá giải, bạo lực vẫn tiếp tục leo thang ở những nơi được xem là bình yên và đáng tin cậy nhất đó là gia đình và học đường. Tại sao sự dữ vẫn luôn tồn tại, hoành hành khắp nơi trên thế giới và len lỏi trong mỗi con người chúng ta? Tại sao con người ngày càng rời xa nhau và rời xa Thiên Chúa – nguồn mạch của mọi dòng chảy yêu thương? Đó là do tình trạng thiếu vắng tình yêu thương, sự thứ tha, lòng nhân ái và đức tin nơi con người. 

    Mở đầu buổi chia sẻ, diễn giả đã gửi đến cử tọa một thông điệp của cuộc sống: “Gieo gì giặt đó” thông qua câu chuyện “Tiếng vọng rừng sâu”. Câu chuyện kể về một cậu bé ngỗ nghịch thường bị mẹ khiển trách. Ngày nọ giận mẹ, cậu chạy đến một thung lũng cạnh khu rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu hét lớn: “Tôi ghét người”, từ khu rừng có tiếng vọng lại: “Tôi ghét người”. Cậu bé hoảng hốt chạy về, sà vào lòng mẹ và khóc nức nở vì cậu không sao hiểu được từ trong rừng lại có người ghét cậu. Người mẹ đưa cậu trở lại khu rừng. Bà nói: “Giờ thì con hãy hét thật to: Tôi yêu người”. Lạ lùng thay, cậu vừa dứt tiếng thì có tiếng vọng lại: “Tôi yêu người”. Đó là định luật và cũng là một phương châm hành xử trong đời: “Cái gì mình không muốn đừng đem đến cho người”. Ai gieo gió thì sẽ gặt bão - một quy luật tất yếu của cuộc sống. 

    Cái “tôi” trong mỗi người thật lớn nhưng sự yếu đuối trong tâm hồn mỗi người cũng không phải là nhỏ. Thông thường người ta chỉ muốn yêu thương những người mà họ quý mến, mang ơn và những người thương yêu họ. Điều đó đúng nhưng chưa đủ. Con người cần phải mở rộng lòng hơn nữa để tha thứ và yêu thương những người nghịch lòng ta, những người không cùng quan điểm với ta, bởi vì lòng khoan dung là mức độ cao nhất của sức mạnh và ý muốn trả thù là biểu hiện đầu tiên của sự yếu đuối. Một khi chúng ta tha thứ, bao dung được là khi đó chúng ta hiểu biết và yêu thương được. Theo ngôn ngữ của Phật giáo, trí tuệ và trái tim giống như hai cánh của một con chim. Trong cuộc sống, con người phải luôn kết hợp và cân bằng giữa hai yếu tố đó để có thể cất cánh bay ra khỏi ngôi nhà bản ngã của chính mình.

     Từ xưa đến nay, trái tim vẫn là trung tâm của mọi xúc cảm, là biểu tượng của một tình yêu và lòng bác ái. Vì vậy, trao cho ai trái tim mình đồng nghĩa với sự hiến dâng một tình yêu trọn vẹn. Tình cảm là yếu tố không thể thiếu trong đời sống con người. Thế nhưng trái tim đó phải có yếu tố trí tuệ đồng hành và dẫn đường để biết phân định đúng sai và có chọn lọc. Trí tuệ dùng để thấu hiểu, từ đó để cảm thông, bao dung và chia sẻ với tha nhân. Có trái tim như thế chúng ta mới có thể hy sinh và đón nhận người khác như chính họ là. Tình yêu đôi lúc chẳng cần sự đền đáp qua lại mà thậm chí chúng ta còn phải biết thu mình nhỏ lại để nhường chỗ cho Thiên Chúa và tha nhân được lớn lên trong tâm hồn. Albert Schweitzer - một trong những Kitô Hữu vĩ đại trong thế kỷ của chúng ta đã từng nói: “Tôi không biết định mệnh của bạn ra sao, nhưng tôi biết chắc một điều: chỉ có người thực sự hạnh phúc là người tìm cách phục vụ người khác”. Chính vì khi giúp đỡ người nghèo, chúng ta khám phá ra Thiên Chúa trong thế giới ngày nay. Người ở ngay trong những người bé mọn, những người bị bỏ rơi đang cần những hành động yêu thương cụ thể, vô vị lợi của chúng ta.

     

    Rộng mở trái tim còn là việc tha thứ cho bản thân và cho người khác. Một khi chúng ta vẫn còn giữ trong lòng những hiềm khích, chúng ta không thể có cuộc sống sung mãn trong giây phút hiện tại.  Ta vẫn còn đang bám chặt vào quá khứ của sự oán trách, giận dữ và hận thù. Vấn đề đặt ra là tại sao tôi phải tha thứ cho những người đối xử với tôi thật tệ hại và tôi có đủ lý do chính đáng để có quyền không tha thứ cho họ? Người khốn khổ nhất trên đời này là người không biết tha thứ. Tha thứ là nét đẹp thanh cao của tâm hồn cao thượng. Tha thứ để phá vỡ vòng ân oán oan nghiệt trói buộc con người. Tha thứ cho nhau đơn giản chỉ vì con người là bất toàn. Cuộc sống là vô thường. Sinh ra không có gì trong tay, khi đến điểm hẹn cuối cùng là sự chếtchúng ta cũng chỉ có hai bàn tay trắng. Vậy tại sao chúng ta không sống với một tâm tình khiêm tốn để tha thứ cho nhau với tất cả sự chân thành, để tìm tiếng nói chung giữa hai tâm hồn mà bấy lâu nay vì sự nhỏ nhen trong cái “tôi” khiến chúng ta không thể nhìn thấy? Nhân vô thập toàn, con người không ai tốt hay xấu hoàn toàn. Nhưng sự ích kỷ thường khiến chúng ta nhìn thấy lỗi lầm và cái xấu nơi người khác hơn là chính bản thân. Điều quan trọng là chúng ta biết dùng tình yêu thương để dập tắt và chuyển hóa sự hận thù, biến thù thành bạn. Đó chính là phép màu và sức mạnh của tình yêu thương.Chúng ta có quyền lựa chọn, hoặc là cứ giữ mãi trong lòng sự thù hận, hoặc là tự giải thoát cho chính mình và cho tha nhân bằng đức từ bi và sự rộng lượng để xoá đi tất cả những vết thương tinh thần mà vô tình hay hữu ý chúng ta tạo ra cho nhau từ bấy lâu nay. Đôi khi chúng ta sẽ cảm thấy ngập tràn hạnh phúc không phải vì vớt lên được cái gì đó từ dòng nước mà chính là quăng xuống bớt để dòng nước cuốn trôi. 

    Như vậy, câu hỏi đặt ra là làm cách nào để chuyển hoá nội tâm của mình trong cuộc sống nhiều biến động, nặng nề và lo toan như hiện nay? 

    Trước hết, đó là biết tỉnh thức trong giây phút hiện tại, không luyến tiếc quá khứ, không vọng tưởng tương lai. Sống cuộc đời mình trong từng khoảnh khắc, chúng ta sẽ sống trọn vẹn giây phút hiện tại với tất cả niềm hạnh phúc và an lành biết bao nhiêu.

    Trong mỗi con người có cái thiện lẫn cái ác, trạng thái “thiên đàng” hay “địa ngục” đều xuất phát từ “tâm” của mỗi người và liên tục biến động. Thế nên, thiết nghĩ việc tu tập, rèn luyện tâm thức hàng ngày, quay lại với chính mình, ngẫm xem trạng thái địa ngục hay thiên đàng trải qua tâm thức của chúng ta bao nhiêu lần trong một ngày để từ đó biết nhìn nhận lỗi lầm, hoá giải mâu thuẫn là điều cần thiết. Có một trái tim rộng mở như vậy chúng ta sẽ luôn sống với trạng thái “thiên đàng” trong từng khoảnh khắc của cuộc đời.

    Rate this item
    (0 votes)
    © 2018 Chương Trình Chuyên Đề Giáo Dục. Designed By JBosS

    Please publish modules in offcanvas position.