Ngày 06/06: Thánh tử đạo Phêrô Dũng, Thánh Phêrô Thuần và Thánh Vinh Sơn Dương, giáo dân (+1862)

    By tudao.forumieren.eu Tháng 6 04, 2015 3386

    1. Thánh Phêrô Đinh Văn Thuần (1800 – 1862)
    tudaoPhêrô Thuần, Sinh năm 1802 tại Ðông Phú, Thái Bình. Ngài bị thiêu sống ngày 06.6.1862 tại Nam Ðịnh dưới đời vua Tự Ðức cùng với Phêrô Đinh Văn Dũng. Đức Piô XII suy tôn lên bậc Chân Phước ngày 29.4.1951. Ngày 19.6.1988, Đức Gioan Phaolô II suy tôn các ngài lên bậc Hiển thánh. Lễ kính vào ngày 06.6.
    Hai ngọn đuốc sáng
    Đức Kitô, ánh sáng vĩnh cửu đã nhập thể trong trần gian để mặc khải về Chân Lý Cứu Độ. Ngài đến và kêu mời những ai theo Ngài hãy trở nên ánh sáng cho thế gian, làm chứng cho Tin Mừng Cứu độ bằng lời nói, bằng thái độ và bằng cuộc sống của chính mình. Người tín hữu sẽ trở thành ánh sáng, sẽ biểu hiện một cuộc sống gương mẫu "để mọi người ngợi khen cha của anh em, đấng ngự trên trời" (Mt 5,16) qua việc phục vụ tận tình như dấu chỉ Nước Trời đang hình thành và với thái độ chấp nhận hi sinh dấn thân cho Chân lý.
    Hai vị thánh Phêrô Dũng và Phêrô Thuần khi chấp nhận bản án thiêu sinh hơn là bỏ đạo, đã dùng chính thân thể mình làm ngọn đuốc sáng : Chấp nhận hủy diệt mạng sống hầu được sống trường tồn. Để rồi ngọn lửa rực sáng trong khoảng khắc ấy, mọi người sẽ thấy bừng lên Anh sáng Thần Linh của Thượng Đế, Đấng các vị làm chứng cho đến hơi thở cuối cùng.
    Khó khăn thử thách.
    Ông Phêrô Đinh Văn Dũng (con ông Phê rô Mẫn và bà Maria An) và ông Phêrô Đinh Văn Thuần đều đã ngoài 60 tuổi, là anh em con chú con bác, người họ Đông Phú thuộc giáo xứ Trung Đồng, Kẻ Mèn, tỉnh Thái Bình trong giáo phận Trung Đàng Ngoài. Hai ông làm nghề đánh cá, một nghề như thánh Phê rô, bổn mạng hai ông đã từng làm. Riêng ông Phêrô thuần còn được chọn làm Lý trưởng nhờ tấm lòng cương trực và khả năng của mình. Là những giáo hữu bình dân chất phác và nhiệt thành, sau khi lập gia đình, hai ông đã tận tâm giáo dục con cái sống đạo cách sốt sắng theo tinh thần Phúc Âm.
    Tháng 08-1861 với chiếu chỉ phân sáp của Vua Tự Đức, việc bách hại đạo gia tăng cách khủng khiếp nhất là trong giáo phận Trung. Các quan thi hành triệt để lệnh Vua, không những cho quân lính truy lùng các vị thừa sai, giám mục, linh mục, thày giảng, mà còn cưỡng ép mọi giáo hữu bất kể nam phụ lão ấu đều phải chối đạo và bước qua Thánh Giá. Đất đai, vườn ruộng, nhà cửa, sức vật… của giáo hữu sau khi bị phân sáp đều bị tịch thu, phá hủy. Hơn nữa, giáo hữu còn bị khắc trên má hai chữ "Tả Đạo" để khỏi lẩn trốn. Quả thực, Giáo Hội Việt Nam đang phải chìm đắm trong những thử thách lớn lao.
    Đầu năm 1862, thảm họa đã đổ xuống trên làng Đông Phú. Trong dịp này, hai ông Phêrô Dũng và Phêrô Thuần đã bị bắt và bị giải về phủ huyện, rồi bị tống giam vào ngục Ngọc Chí. Tại đây hai ông chịu nhiều cực hình, cổ mang gông, chân chịu xiềng xích, và nhiều lần quân lính đưa hai ông đến trình diện quan lớn, rồi bị cưỡng ép chà đạp Thánh Giá. Nhưng các ông vẫn nhất mực từ chối lời quan, và thẳng thắn tuyên xưng niềm tin của mình vào Đức Kitô.
    Hai mẫu gương sống động
    Các quan đã phải dùng đến phương sách tình cảm để mong khuất phục hai ông. Quan cho quân lính dẫn hai ông về thăm gia đình, gặp vợ con. Trước cảnh gông cùm xiềng xích của người chồng, người cha, cả hai gia đình đều nức nở khóc lóc buồn thương. Nhưng điều quan quân không ngờ được : Hai ông bình tĩnh an ủi và khích lệ vợ con hãy sẵn sàng chấp nhận việc dâng hiến của mình. Ông Phêrô Dũng nói : "Hãy vui mừng vì tôi được hy sinh mạng sống cho Đức Kitô".
    Sau đó hai vị anh hùng bình thản trở về nhà tù sống chung với các chứng nhân khác.
    Tháng 04-1862, các quan đầy hai ông ra làng Lương Mỹ, thuộc huyện Quỳnh Côi, tỉnh Thái Bình, và giam ở đó hai tháng. Trong hoàn cảnh này, ông Phêrô Thuần đã một lần thối chí và nghe lời quan đạp lên Thánh Giá. Thế nhưng sau khi gặp các bạn hữu, ông tìm được can đảm, tiếp tục tuyên xưng niềm tin cho đến chết, bất chấp mọi đòn vọt tra tấn.
    Nhận thấy việc kéo dài thời gian giam giữ hai ông Phêrô Dũng và Phêrô Thuần cũng vô ích, các quan liền kết án thiêu sinh hai ông. Ngày 06-06-1862, quan cho nhốt hai chiến sỹ đức tin vào một chiếc cũi tre chật hẹp, rồi chất củi thiêu sống hai ông. Trong ngọn lửa phừng phực nóng bỏng, hai chứng nhân của Chúa Kitô chắp tay cầu nguyện, tạ ơn Chúa trong tâm tình hiến dâng mạng sống mình để nói lên niềm tin kiên vững vào Đấng Cứu Chuộc. Thi thể cháy đen của hai vị tử đạo được chôn cất ngay tại chỗ. Về sau, giáo dân đem an táng tại sân nhà thờ Đông Phú, quê hương của cac ngài.
    Cùng với 23 vị tử đạo khác tại Việt Nam, hai ông Phêrô Đinh Văn Dũng và Phêrô Đinh Văn Thuần đã được Đức Piô XII suy tôn lên bậc Chân Phước ngày 29-04-1951. Ngày 19-06-1988, Đức Gioan Phaolô II suy tôn các ngài lên bậc Hiển thánh.
    (Nguồn từ thư viện Đa Minh)
    Trường thi tử Đạo.
    Ðinh Văn Thuần làm nghề đánh cá
    Quan thầy ông Thánh Cả Phêrô
    Gia đình đạo đức điểm tô
    Sinh năm Nhâm Tuất (1802) đồng khô (Thái Bình) Kẻ Mèn

    Trên sông rộng ánh đèn le lói
    Suốt đêm ngày lặn lội bờ sông
    Mùa hè cho chí mùa đông
    Quăng chài thả lưới trên sông tối ngày

    Khi Tự Ðức đổi thay đàn áp
    Ban lệnh ra phân sáp giáo dân
    Các làng Công giáo xa gần
    Ra lệnh tập hợp toàn dân trẻ già

    Trương thập giá bước qua tha gấp
    Ai không tuân dồn dập đánh đòn
    Cả người già lẫn trẻ con
    Trong làng Công giáo không còn một ai

    Ðinh Văn Thuần trong vai Lý Trưởng
    Sợ để ông ảnh hưởng giáo dân
    Bãi nhiệm là việc rất cần
    Bắt giam gông cổ xích chân bỏ tù

    Ông tuyên bố ai ngu ai dại
    Khôn đời sau chịu dại hôm nay
    Quyết theo Chúa chẳng đổi thay
    Dù cho phải chết trong tay bạo thù

    Quan thấy vậy xin ban lệnh đốt
    Bỏ mấy người vào nhốt củi tre
    Gỗ rơm chất đống bốn bề
    Rồi châm lửa đốt không hề kêu la

    Phúc tử đạo diễn ra Nhâm Tuất (1862)
    Ðược nước trời không mất linh hồn
    Rôma Toà Thánh suy tôn
    Tân Mão (1951) phong thánh trường tồn Nước Cha
     
    Lời bất hủ
    Ðầu năm 1862, ông Phêrô Thuần bị bắt giải về phủ huyện, rồi tống giam vào ngục Ngọc Chí, tại đây ông chịu nhiều cực hình, cổ mang gông, chân chịu xiềng xích, rồi bị ép phải chà đạp lên Thánh giá, nhưng ông nhất mực từ chối lời quan, và thẳng thắn tuyên xưng niềm tin của mình vào Ðức Kitô.

    2. Phêrô Đinh Văn Dũng (1800 – 1862)
    Phêrô Dũng, Sinh năm 1800 tại Ðông Hào, Thái Bình, Giáo dân, bị thiêu sống ngày 6/06/1862 tại Nam Ðịnh dưới đời vua Tự Ðức cùng với thánh Phêrô Đinh Văn Thuần. Đức Piô XII suy tôn lên bậc Chân Phước ngày 29-04-1951. Ngày 19-06-1988, Đức Gioan Phaolô II suy tôn các ngài lên bậc Hiển thánh. Lễ kính vào ngày 6/06.
    Thánh Phêrô ĐINH VĂN DŨNG - Ngư phủ - (1800 – 1862)
    Thánh Phêrô ĐINH VĂN THUẦN - Lý trưởng Ngư phủ - (1800 – 1862)
    Hai ngọn đuốc sáng
    Đức Kitô, ánh sáng vĩnh cửu đã nhập thể trong trần gian để mặc khải về Chân Lý Cứu Độ. Ngài đến và kêu mời những ai theo Ngài hãy trở nên ánh sáng cho thế gian, làm chứng cho Tin Mừng Cứu độ bằng lời nói, bằng thái độ và bằng cuộc sống của chính mình. Người tín hữu sẽ trở thành ánh sáng, sẽ biểu hiện một cuộc sống gương mẫu "để mọi người ngợi khen cha của anh em, đấng ngự trên trời" (Mt 5,16) qua việc phục vụ tận tình như dấu chỉ Nước Trời đang hình thành và với thái độ chấp nhận hi sinh dấn thân cho Chân lý.
    Hai vị thánh Phêrô Dũng và Phêrô Thuần khi chấp nhận bản án thiêu sinh hơn là bỏ đạo, đã dùng chính thân thể mình làm ngọn đuốc sáng : Chấp nhận hủy diệt mạng sống hầu được sống trường tồn. Để rồi ngọn lửa rực sáng trong khoảng khắc ấy, mọi người sẽ thấy bừng lên Anh sáng Thần Linh của Thượng Đế, Đấng các vị làm chứng cho đến hơi thở cuối cùng.
    Khó khăn thử thách.
    Ông Phêrô Đinh Văn Dũng (con ông Phê rô Mẫn và bà Maria An) và ông Phêrô Đinh Văn Thuần đều đã ngoài 60 tuổi, là anh em con chú con bác, người họ Đông Phú thuộc giáo xứ Trung Đồng, Kẻ Mèn, tỉnh Thái Bình trong giáo phận Trung Đàng Ngoài. Hai ông làm nghề đánh cá, một nghề như thánh Phê rô, bổn mạng hai ông đã từng làm. Riêng ông Phêrô thuần còn được chọn làm Lý trưởng nhờ tấm lòng cương trực và khả năng của mình. Là những giáo hữu bình dân chất phác và nhiệt thành, sau khi lập gia đình, hai ông đã tận tâm giáo dục con cái sống đạo cách sốt sắng theo tinh thần Phúc Âm.
    Tháng 08-1861 với chiếu chỉ phân sáp của Vua Tự Đức, việc bách hại đạo gia tăng cách khủng khiếp nhất là trong giáo phận Trung. Các quan thi hành triệt để lệnh Vua, không những cho quân lính truy lùng các vị thừa sai, giám mục, linh mục, thày giảng, mà còn cưỡng ép mọi giáo hữu bất kể nam phụ lão ấu đều phải chối đạo và bước qua Thánh Giá. Đất đai, vườn ruộng, nhà cửa, sức vật… của giáo hữu sau khi bị phân sáp đều bị tịch thu, phá hủy. Hơn nữa, giáo hữu còn bị khắc trên má hai chữ "Tả Đạo" để khỏi lẩn trốn. Quả thực, Giáo Hội Việt Nam đang phải chìm đắm trong những thử thách lớn lao.
    Đầu năm 1862, thảm họa đã đổ xuống trên làng Đông Phú. Trong dịp này, hai ông Phêrô Dũng và Phêrô Thuần đã bị bắt và bị giải về phủ huyện, rồi bị tống giam vào ngục Ngọc Chí. Tại đây hai ông chịu nhiều cực hình, cổ mang gông, chân chịu xiềng xích, và nhiều lần quân lính đưa hai ông đến trình diện quan lớn, rồi bị cưỡng ép chà đạp Thánh Giá. Nhưng các ông vẫn nhất mực từ chối lời quan, và thẳng thắn tuyên xưng niềm tin của mình vào Đức Kitô.
    Hai mẫu gương sống động.
    Các quan đã phải dùng đến phương sách tình cảm để mong khuất phục hai ông. Quan cho quân lính dẫn hai ông về thăm gia đình, gặp vợ con. Trước cảnh gông cùm xiềng xích của người chồng, người cha, cả hai gia đình đều nức nở khóc lóc buồn thương. Nhưng điều quan quân không ngờ được : Hai ông bình tĩnh an ủi và khích lệ vợ con hãy sẵn sàng chấp nhận việc dâng hiến của mình. Ông Phêrô Dũng nói : "Hãy vui mừng vì tôi được hy sinh mạng sống cho Đức Kitô".
    Sau đó hai vị anh hùng bình thản trở về nhà tù sống chung với các chứng nhân khác.
    Tháng 04-1862, các quan đầy hai ông ra làng Lương Mỹ, thuộc huyện Quỳnh Côi, tỉnh Thái Bình, và giam ở đó hai tháng. Trong hoàn cảnh này, ông Phêrô Thuần đã một lần thối chí và nghe lời quan đạp lên Thánh Giá. Thế nhưng sau khi gặp các bạn hữu, ông tìm được can đảm, tiếp tục tuyên xưng niềm tin cho đến chết, bất chấp mọi đòn vọt tra tấn.
    Nhận thấy việc kéo dài thời gian giam giữ hai ông Phêrô Dũng và Phêrô Thuần cũng vô ích, các quan liền kết án thiêu sinh hai ông. Ngày 06-06-1862, quan cho nhốt hai chiến sỹ đức tin vào một chiếc cũi tre chật hẹp, rồi chất củi thiêu sống hai ông. Trong ngọn lửa phừng phực nóng bỏng, hai chứng nhân của Chúa Kitô chắp tay cầu nguyện, tạ ơn Chúa trong tâm tình hiến dâng mạng sống mình để nói lên niềm tin kiên vững vào Đấng Cứu Chuộc. Thi thể cháy đen của hai vị tử đạo được chôn cất ngay tại chỗ. Về sau, giáo dân đem an táng tại sân nhà thờ Đông Phú, quê hương của cac ngài.
    Cùng với 23 vị tử đạo khác tại Việt Nam, hai ông Phêrô Đinh Văn Dũng và Phêrô Đinh Văn Thuần đã được Đức Piô XII suy tôn lên bậc Chân Phước ngày 29-04-1951. Ngày 19-06-1988, Đức Gioan Phaolô II suy tôn các ngài lên bậc Hiển thánh.
    Nguồn từ thư viện Đa Minh
    Trường thi tử Đạo.
    Ðinh Văn Dũng làm nghề ngư phủ
    Sanh Canh Thân (1800) Ðông Phú, Thái Bình
    Gia đình Công giáo đẹp xinh
    Vợ chồng đạo đức thuận tình tiến mau

    Dạy con cái trước sau giữ đạo
    Không để con ngược ngạo hư thân
    Học trường Công giáo rất gần
    Hằng ngày dạy phụ, hằng tuần kiểm tra

    Phêrô Dũng vốn là ngư phủ
    Chiều chiều tập trung đầy đủ lên ghe
    Sông sâu biển cả hướng đi
    Quăng chài thả lưới ấy thì quanh năm

    Về kinh tế hỏi thăm đầy đủ
    Chúa ban cho ấp ủ qua ngày
    Tưởng rằng được vậy mừng thay
    Lệnh ban phân sáp người ngay ở tù

    Tự Ðức nói: người ngu theo đạo
    Bỏ đạo đi, cấp gạo tiền cho
    Gia đình con cái ấm no
    Mơ màng chi cái lẫm kho trên trời

    Ðinh Văn Dũng ngài thôi đừng nói
    Ðạo Chúa Trời sao dối được ai
    Dựng nên trời đất tay Ngài
    Tôi không bỏ đạo ép nài mất công

    Quan Tổng trấn thấy không dụ nổi
    Lập tờ trình mang vội về kinh
    Bản án đề nghị thiêu sinh
    Bỏ vào trong cũi đóng đinh cận kề

    Rồi sau đó tứ bề chất củi
    Châm lửa vào đen thủi khói lên
    Xác ông thiêu rụi cháy đen
    Hồn ông thanh thản bay lên Thiên đàng

    Phúc tử đạo rõ ràng Nhâm Tuất (1862)
    Một chứng nhân hạng nhất trần gian
    Tân Mão (1951) Toà Thánh lệnh ban
    Suy tôn Chân phước chứa chan phước lành

    Lời bất hủ: Ông Phêrô Dũng nói: "Hãy vui mừng vì tôi được hy sinh mạng sống cho Ðức Kitô".

    3. Vincentê Dương sinh năm 1821 tại Doãn Trung, Thái Bình. Ngài bị thiêu sống ngày 06.6.1862 tại Nam Ðịnh dưới đời vua Tự Ðức. Đức Piô XII long trọng suy tôn ngài lên bậc Chân Phước tại Vương Cung Thánh Đường thánh Phêrô. Ngày 19.6.1988, Đức Gioan Phaolô II suy tôn ngài lên bậc Hiển Thánh. Lễ kính vào ngày 06 tháng 6.
    "Thế gian bách hại nhưng đã thắng
    Thể xác đớn đau vẫn coi thường
    Cái chết oai hùng con đường thẳng
    Khải hoàn Thiên Quốc, chính Quê Hương".
    Đoạn Thánh Thi Kinh Sáng Phụng Vụ các Thánh Tử Đạo cho chúng ta thấy cái nhìn của Giáo Hội về chứng tá oanh liệt của các chứng nhân đức tin. Với niềm tin tuyệt đối vào Đức Kitô, vào vinh phúc vĩnh cửu, các ngài đã sẵn sàng chấp nhận cái chết, từ bỏ cuộc sống trần gian để được khải hoàn với ngành lá vạn tuế. Các ngài đã chấp nhận "thua" để được "thắng", chấp nhận đau khổ để được hạnh phúc muôn đời, với một thái độ hiên ngang đến nỗi chính lý hình cũng phải ngỡ ngàng kính nể.
    Thái độ kiên cường đó không chỉ giành riêng cho hàng giám mục, linh mục, tu sĩ, mà ngay cả những giáo hữu nghèo nàn, chất phác như trường hợp thánh Vinh Sơn Dương. Dưới ánh sáng của đức tin, ông Đương không hề sợ hãi nao núng khi chịu chết vì danh Chúa Kitô. Vinh Sơn Dương đã nằm xuống, nhưng danh tính ông sẽ mãi mãi lưu truyền đến thiên thu.
    Ông Vinh Sơn Dương sinh quán tại làng Doãn Trung, sau gọi là Phương Viên, thuộc xứ Kẻ Mèn, tỉnh Thái Bình, giáo phận Trung (nay là giáo phận Thái Bình). Ông lập gia đình và sinh được ba người con. Ngoài việc canh tác ruộng nương như mọi người nông dân khác, ông còn còn giữ thêm chức vụ thu thuế trong làng nữa. Cũng vì chức vụ này ông bị "quan tâm đặc biệt" hơn các giáo hữu khác trong thời bách hại.
    Trong vòng chỉ trong 15 năm, vua Tự Đức đã lần lượt ra đến tám chiếu chỉ cấm đạo ngày càng gay gắt, và rộng rãi hơn. Tháng 08-1861 với chiếu chỉ Phân sáp, nhà vua đã động viên cả guồng máy quan quân cho đến những người dân ác cảm với đạo. Khi cho phép quan quân và người ngoại giáo được tịch thu tài sản, cũng như bắt các tín hữu về làm đầy tớ trong nhà, nhà vua đã đẩy họ vào tình cảnh bi đát nhất chưa từng có. Thế nhưng nhà vua đã lầm. Những giáo hữu tầm thường nhất, dù chỉ còn hai bàn tay trắng vẫn giữ được trái tim sắt đá, vẫn đủ sáng suốt can đảm để không bao giờ tuân lệnh độc đoán của nhà vua.
    Khoảng cuối tháng 09-1861, ông Vinh Sơn Dương cùng với nhiều giáo hữu khác bị bắt và bị phân sáp vào làng Mỹ Nhuệ, huyện Quỳnh Côi, tỉnh Thái Bình. Suốt chín tháng bị giam giữ tại đây với bao hình khổ dữ dằn, bao sỉ nhục mắng nhiếc, ông Vinh Sơn Dương đã vui vẻ chấp nhận tất cả để giữ lòng trung tín với Chúa Giêsu, quyết không chà đạp lên Thánh Giá.
    Cuối cùng, ngày 06-06-1862, ông Vinh Sơn Dương đã lãnh bản án thiêu sinh. Sau giờ hành quyết, các giáo hữu đã chôn cất vị anh hùng đức tin ngay nơi lãnh phúc tử đạo. Ít lâu sau, thi hài ông Dương được cải táng và rước về mai táng tại nhà thờ thánh Vinh Sơn, nơi quê hương của Ngài, chính vợ ông, bà Anrê Tịnh, hiện diện trong ngày xử án, sau cũng đến làm chứng cho chồng với giáo quyền để lập hồ sơ phong thánh.
    Thế là sau 18 thế kỷ của lịch sử Kitô Giáo, một người nông dân Việt Nam lại bị thiêu sống như hàng loạt các tín hữu thời sơ khai tại hý trường Rôma thời bạo chúa Nêrôn. Có điều ánh lửa thiêu đốt ông Vinh Sơn Dương không lịm tắt đi nơi vùng quê của đất nước Việt Nam, nhưng sẽ bừng lên tỏa sáng khắp năm châu.
    Ngày 29-04-1951, danh xưng ông Vinh Sơn Dương trở lên bất diệt, khi Đức Piô XII long trọng suy tôn ông lên bậc Chân Phước tại Vương Cung Thánh Đường thánh Phêrô. Ngày 19-06-1988, Đức Gioan Phaolô II suy tôn ngài lên bậc Hiển thánh.
    Trong hiến chế giáo hội, Công Đồng Vatican II gợi lên cho chúng ta những suy nghĩ mỗi khi chiêm ngưỡng mẫu gương chết vì đức tin đáng trân trọng :
    "Khi tử đạo, người môn đệ đồng hóa với Thày mình, đấng đã tình nguyện chấp nhận cái chết để cứu nhân độ thế… Giáo Hội coi việc tử đạo như một ân huệ lớn lao và là một bằng chứng cao cả về đức ái. Mặc dù chỉ một số ít được phúc tử vì đạo, nhưng tất cả mọi người đều phải sẵng sàng tuyên xưng Chúa Kitô trước mặt tha nhân và bước theo Ngài trên đường Thánh Giá giữa những cuộc bách hại không hề thiếu vắng trong Giáo Hội" (Số 42B).
    Nguồn từ thư viện Đa Minh

    Trường thi tử Đạo.
    Vinhsơn Dương sinh năm Tân Tỵ(1821)
    Tại Doãn Trung tỉnh lỵ Thái Bình
    Nghề nông nuôi sống gia đình
    Lại kiêm thu thuế thực tình giỏi giang

    Anh tử tế ngoài làng trong họ
    Về gia đình có vợ hai con
    Vợ chồng hoà thuận vuông tròn
    Ban ngày làm ruộng tối còn thu chi

    Về việc đạo anh thì sốt sắng
    Lễ hằng ngày ít vắng mặt anh
    Con cái học đạo tốt lành
    Gia đình gương mẫu nổi danh trong làng

    Về phần đời giỏi giang thu thuế
    Không gian tham áp chế người dân
    Thu thuế sòng phẳng chuyên cần
    Cũng vì làm tốt nên dân bầu hoài

    Làng Doãn Trung bao đời truyền thống
    Vững đức tin gieo giống tình thương
    Cùng nhau đi một con đường
    Trước là mến Chúa sau thương yêu người

    Cứ tưởng mãi trọn đời vui sống
    Nào ai ngờ biến động đến ngay
    Vua Tự Ðức ngài ra tay
    Chiếu chỉ phân sáp kỳ này mạnh hơn

    Ðạo Công giáo trong cơn bách hại
    Người dồn đi của cải tịch thu
    Các nhà xứ, các dòng tu
    Ðều phải giải tán khổ ư trăm chiều

    Các Cha sở phần nhiều phân tán
    Phần giáo dân ngao ngán nguồn cơn
    Tập trung chửi bớicăm hờn
    Làm đàn con Chúa như đờn không dây

    Vinhsơn Dương lúc này đang chịu
    Những roi đòn chính hiệu Gia-tô
    Bụng đói miệng khát nước khô
    Chân thì xiềng xích gông vô cổ chàng

    Dương chỉ thấy thiên đàng là quý
    Chỉ cần ta cố chí bền gan
    Ðể thánh giá giục bước sang
    Ông mà quá khoá sẵn sàng thả ngay

    Dương đứng dậy chỉ ngay vào mặt
    Ðừng nói thêm bày đặt quỷ ma
    Theo Chúa ta đã quyết mà
    Chịu chết vì đạo hồn ta Nước Trời

    Quan thấy vậy ấy thời giận dữ
    Án hoả thiêu đem xử tên này
    Lệnh vua xuống chấp thuận ngay
    Nhâm Tuất (1862) tử đạo hồn bay lên Trời

    Một chứng tá tuyệt vời gan dạ
    Vượt khổ hình chứng tá đức tin
    Tân Mão (1951) Toà Thánh hướng nhìn
    Suy tôn Chân phước đức tin sáng ngời

    Lời bất hủ: Cuối tháng 9/1961, ông Vinh Sơn Dương bị bắt và bị phân sáp vào làng Mỹ Nhuệ, huyện Quỳnh Côi, tỉnh Thái Bình. Suốt chín tháng bị giam giữ, tại đây với biết bao hình khổ dữ dằn, bao sỉ nhục nhiếc mắng, ông Vinh Sơn Dương đã vui vẻ chấp nhận tất cả để giữ lòng trung tín với Chúa Giêsu, quyết không chà đạp lên Thánh giá. Cuối cùng ông đã lĩnh bản án "Thiêu sinh"

    Rate this item
    (0 votes)
    © 2018 Chương Trình Chuyên Đề Giáo Dục. Designed By JBosS

    Please publish modules in offcanvas position.