Print this page

Bữa cơm ngày ấy

By Nguyễn Khắc Thư Tháng 1 15, 2015 2385

BỮA CƠM NGÀY ẤY

bua com gd

Dắt xe ra khỏi chỗ làm, như thường lệ, cô ghé chợ cóc gần nhà mua một ít rau, thịt để chuẩn bị cho bữa tối. Sài Gòn giờ tan tầm đông đúc xe cộ, cô vất vả lắm mới về nhà, chuẩn bị qua loa làm một ít thịt kho và canh rau muống. Chợt nhà hàng xóm vang lên khúc nhạc: “Sáng sớm đi bắt cua đồng, đi thả diều, huýt sáo nô đùa bên đám bạn, nơi lũy tre chơi trốn tìm. Khói bếp cay mắt mẹ già bên bếp lò, cơm nấu xong rồi, mấy đứa về ăn bữa cơm.” Điệp khúc cất cao và mênh mang như con diều no gió. Nhìn căn nhà vắng lặng, vừa ăn vừa nghèn nghẹn nơi cổ. Không biết tự khi nào nước mắt thành canh, chan hòa với chén cơm đỡ lòng. Cô bỗng nhớ mùi khói bếp trong từng hạt gạo thơm nồng. Cô biết khói bếp đã nhiều lần làm mắt mẹ cay cay. Có lẽ hôm nay, trong bữa cơm chiều, đôi mắt mẹ vẫn xốn xang. Hình như đã gần một năm cô chưa có bữa cơm gia đình.

Bữa cơm trong ký ức của cô đơn giản chỉ là tô canh bầu nấu tôm khô, cá bống kho và đĩa rau muống chấm nước cá mà cả nhà xì xụp húp ngon lành. Trong ánh đèn vàng leo lét ngày gió lớn, mùi thơm chín tới làm bữa cơm nhà nghèo thêm ấm áp.

Những buổi tối sum vầy đã qua, từ khi cô bệu bạo tập nhai cho tới khi biết so đôi đũa cho ngay ngắn! Và những bữa cơm cũng đã qua, từ khi cô mè nheo phải ăn cơm trong cái chén nhựa đủ màu, hay tíu tít kể cho ba mẹ nghe việc cô đã được thầy giáo tuyên dương trước lớp! Một lần lơ ngơ bấm ngón tay tính thử, thấy mình lạc trong một rừng con số, mới hay mình đã từng có thiệt nhiều những khoảnh khắc vui vẻ, hạnh phúc. Vậy mà, chỉ khi rời xa không gian ấm áp ấy cô mới kịp nhận ra...

Thỉnh thoảng em trai cô gọi điện thoại kể chuyện gia đình, trước mắt cô dường như thấy rõ hình ảnh, trong mâm cơm gia đình cô lúc ấy, mẹ cô từng giọt nước mắt rơi. Buông đôi đũa xuống, thở dài: “Không biết giờ này con Hai sao rồi? Làm việc cả ngày lẫn đêm mà vẫn không đủ sống, đợt trước về thấy nó xanh xao hẳn ra. Nơi thành phố đầy cạm bẫy, tôi lo quá ông à”! Rồi mẹ bật khóc. Ba từ tốn: “Không sao đâu bà, con bé sẽ ổn thôi!” Tuy nói thế nhưng cô biết, tận sâu trong ánh mắt của ba là nỗi xót xa!

Có những lúc học xa nhà trở về, cô nói với mẹ rằng cô thèm canh tần ô nấu tôm. Mẹ bảo mùa này thật hiếm, sợ không có. Sáng hôm sau, khi đi chợ, cô mải mê mua nhiều món khác mà quên đi cơn thèm món mình thích. Cô vẫn luôn thế, tự nhiên thích ăn một món gì đó nhưng phải ăn tức thì, vì vài giờ sau đó, đôi khi cô đã quên mất. Vậy mà, buổi trưa hôm ấy, trong mâm cơm đã có tô canh tần ô mẹ chuẩn bị sẵn. Nhìn tô canh xanh mướt, mắt cô ươn ướt, vì mẹ phải xuống tận nhà cô Tám xóm dưới để xin về một ít rau nấu canh cho cô.

Một hôm cô kho thịt, nhưng dường như ba ăn ít hơn thường lệ, riêng mẹ trệu trạo nhai vài miếng cô gắp bỏ vào chén. Hỏi đứa em thì cô chợt giật mình thảng thốt, có nhiều thói quen ăn uống, sinh hoạt của ba mẹ đã thay đổi mà cô chưa kịp cập nhật. Nhiều vấn đề sức khỏe của ba mẹ, cô đã không biết! Ba mẹ đã đến tuổi cần được chăm sóc nhiều hơn. Ba mẹ cần phải ăn uống đúng giờ với các món ăn mềm hơn, nhạt hơn, ít béo, ít đường hơn. Vì ba mẹ đang dần già, yếu đi. Điều mà ba mẹ luôn tìm cách giấu cô. Chỉ có một điều không thay đổi, cô thấy ba mẹ cười rất nhiều khi nhìn cô và các em trong bữa cơm.

Mỗi bữa cơm ngày ấy, cô luôn nhường phần cho các em, ấy thế mà mẹ vẫn gắp cho cô những miếng thịt ngon nhất. Nhìn vào chén cơm mẹ chỉ còn rau luộc, cô hỏi thì mẹ trả lời chỉ thích ăn rau cho dễ tiêu hóa. Thì trẻ con ngày ấy vốn ngây thơ, nên cô dễ dàng tin rằng người lớn kén ăn như cô vậy. Cô không hiểu khi thấy ba mẹ thích nhìn những đôi môi bóng mỡ của chị em cô hơn là gắp cho mình một miếng cá béo ngậy. Giờ nhận ra hạnh phúc đơn giản lắm, đôi khi chỉ là sự ấm áp tình thân khi cả nhà quây quần bên nhau. Thế nhưng, ngày nay, người lớn thường tất bật, nên đôi khi quên rằng trẻ con cần không khí bữa cơm gia đình ấm cúng, hơn là những bữa ăn thịnh soạn mà lạnh buồn!!!

Nguyễn Khắc Thư

 

 

 

 

 

Rate this item
(0 votes)