Print this page

Miếng Đời

By Trầm Thiên Thu Tháng 8 05, 2014 3361

Sự đời khó hiểu vô ngần

Người ăn không hết, kẻ lần không ra

Bôn ba kiếm sống sớm khuya

Gian nan mãi vẫn chẳng no ấm đời!

 

Người từ trứng nước sướng vui

Cứ ăn không lại ngồi rồi, vô tư!

Đời êm ả, chẳng phải lo

Tràng hoa quấn cổ, ba hoa đủ điều!

 

Người sinh ra đã khổ đau

Bước đời nghiệt ngã, chỉ sầu mà thôi

Nhìn xa xăm, chẳng thấy cười

Mặn môi nước mắt, khô môi nhọc nhằn!

 

Miếng đời lắm nỗi nghiệt oan

Trĩu vai gánh khổ, nguồn cơn não nùng

Khúc nhôi ai tỏ nỗi lòng

Đành câm nín chịu sầu vương một mình!

 

Thấy dân đói khổ muôn nghìn

Chúa làm phép lạ vì tình xót thương

Cá và bánh ít, như không

Thấm gì với cả đám đông vài ngàn

 

Chạnh lòng thương lũ dân đen

Đói meo cái bụng, biết ăn thứ gì?

Chúa làm phép lạ tức thì

Dân ăn no thỏa, còn dư rất nhiều

 

Xác hồn con cũng đói meo

Xin thương, lạy Chúa, ban nhiều Thánh Ân

Xin Ngài nuôi xác, dưỡng hồn

Để con no thỏa Lương Thần Giêsu.

TRẦM THIÊN THU

Rate this item
(2 votes)

Related items